Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Y Thủ Che Thiên – Quyển 1 » Phần 265

Y Thủ Che Thiên – Quyển 1

Phần 265

Nghe thấy câu nói của Bụi Thái Lang, Thiên nhi cũng khôi phục lại bình thường. Cho dù người này có trở thành cái hình dạng như thế nào, nhưng vẫn không thể nào thay đổi được bản chất.

“Cắt, ai nhìn ngươi cái sói ngu xuẩn đến u mê?” Thiên nhi cười nhạo nói: “Ngươi cái xú mỹ này cũng dám nói sao, ta cũng không muốn đả kich ngươi.”

“Đả kich ta? Tướng mạo của ta đây, ngươi có cái gì tốt hơn mà có thể đả kich ta?” Bụi Thái Lang bất mãn, huýt sáo nói: “Lúc trước có người nói ta trưởng thành sẽ rất xấu câu nói này không phải không công mà phá sao?”

“Ngươi!” Nhìn bộ dáng kia của Bụi Thái Lang, Thiên nhi muốn phản bác cũng không tìm được lý do, dù sao tướng mạo này của Bụi Thái Lang, cho dù nàng có muốn không thừa nhận cũng không được.

Nhìn bộ dáng kinh ngạc kia của Thiên nhi, đáy mắt Mộ Chỉ Ly cũng tia cười giảo hoạt. Lúc trước Bụi Thái Lang vẫn bị Thiên nhi khi dễ, hiện tại cuối cùng cũng hòa nhau một ván. Hai người bọn họ trong lúc múa mép khua môi nàng cũng không lẫn vào, dù sao nàng vẫn ôm tâm trạng ở bên cạnh xem cuộc vui, cũng thật thú vị!

Nếu tất cả đã giải quyết xong, ba người cũng không tiếp tục ở lại đây, bắt đầu đi về Thần Quyết Cung.

Kể từ khi Bụi Thái Lang biến thành hình người, hắn cũng rất cao hứng, dù sao cũng đã giống như tất cả mọi người, lúc trước hắn vẫn ở hình thú rất buồn bực.

Dọc đường đi, Bụi Thái Lang và Thiên nhi cơ hồ là mỗi ngày đều cãi vã một phen, hơn nữa chủ đề cãi vã đều là những chuyện lông gà vỏ tỏi. Bất quá đây chính là phương thức ở chung của hai người bọn họ, nếu như thiếu đi hai người bọn họ cãi vã, đường đi này sẽ rất nhàm chán.

Ở ngày này, thời điểm bọn người Mộ Chỉ Ly đi qua ngọn núi, nhìn thấy môt nam hài không quá mười bốn tuổi đang cố gắng hái dược thảo trên vách đá, Dược thảo kia có một khoảng cách nhất định với hắn, mặc dù hắn cố gắng hái dược thảo kia, nhưng vô cùng khó khăn.

Rốt cục hắn thành công hái được dược thảo, song sau một khắc trượt chân, thân nhìn ngã thẳng xuống phía dưới.

Nhìn thấy một màn này, Mộ Chỉ Ly lập tức ra tay, thân hình nhảy lên tiếp được nam hài kia. Nam Cẩn vốn đã cho là hôm nay mình sẽ bỏ mạng rồi, không nghĩ tới lại xuất hiện một tiên nữ áo trắng, hắn cho mình bị hoa mắt, song khi hắn chân chính đứng trên mặt đất mới biết đây là sự thật.

“Ngài là tiên nữ?” Nam hài kinh ngạc nói.

“Xì” Thiên nhi bật cười một tiếng.

Nam hài lúc này mới phát hiện ra Thiên nhi, trên mặt kinh ngạc không thể tin được: “Hai tiên nữ!”

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ cười nói: “Đệ đệ, chúng ta là người. Ngươi nhỏ tuổi như vậy, sao lại tới chỗ này hái dược thảo? Rất nguy hiểm, còn có thể bị ngã xuống.” Nếu không phải bọn họ xuất hiện thì đứa bé kia cũng chưa chắc có khả năng sống.

Mặc dù nghe thấy Mộ Chỉ Ly nói bọn họ là người, Nam Cẩn vẫn không dám tin. Nếu như bọn họ thật là người, tại sao có thể bay lên cứu mình?

Thấy nam hài không trả lời, Mộ Chỉ Ly lại nói: “Tiểu đệ đệ?” Nàng có thể nhìn ra cây dược thảo này có vẻ rất quan trọng với hắn, thậm chí lúc hắn rơi xuống vách đá cũng nắm chặt cây dược thảo kia.

Nghe tiếng gọi, Nam Cẩn mới kịp phản ứng, nói: “Mẹ ta bị bệnh, ta nghĩ đi hái dược thảo về nấu thuốc cho mẹ ta uống, như vậy bệnh mẹ ta mới khá lên được.”

Nam Cẩn rất thành thật, lại làm cho Mộ Chỉ Ly thấy lòng chua xót. Tiểu hài tử nhỏ như vậy lại đến chỗ nguy hiểm như vậy để hái dược thảo, là tình cảnh gia đình như thế nào khiến cho hài tử phải hiểu chuyện.

Thật ra thì từ y phục trên người của Nam Cẩn có thể nhìn ra được, một thân quần áo bạc phếch, trên quần áo lại có mấy mảnh áo vá, bất quá y phục cũng rất sạch sẽ.

“Đệ đệ. Nhà ngươi ở đâu? Tỷ tỷ là dược sư, có thể xem bệnh cho mẫu thân ngươi.” Mộ Chỉ Ly thanh âm mềm nhẹ, như là sợ làm hắn sợ hãi.

Thiên nhi cùng Hôi Thái Lang đứng một bên im lặng không lên tiếng, trong mắt là đồng tình nhìn về phía Nam Cẩn . Nhiều năm qua, bọn họ chưa từng nhìn thấy hài tử nào như Nam Cẩn, so sánh với hắn mà nói, bọn họ thật sự là vô cùng hạnh phúc.

Nghe thấy lời nói của Mộ Chỉ Ly, trên mặt Nam Cẩn hiện ra kich động: “Có thật không? Tỷ tỷ, ngươi có thể xem bệnh cho mẫu thân đệ sao?” Song, Nam Cẩn đang kich động trong chớp mặt lại xụ xuống: “Tỷ tỷ không cần đi, nhà ta không có tiền cho dược sư, Lúc trước ta đi thỉnh người xem bệnh cho mẫu thân nhưng mà không có ai nguyện ý.”

“Tỷ tỷ xem bệnh không thu tiền, yên tâm dẫn chúng ta đi đi.”

Dưới sự chỉ dẫn của Nam Cẩn, ba người Mô Chỉ Ly đi tới nhà Nam Cẩn. Phòng ốc tồi tàn không biết đã trải qua bao nhiêu năm mưa gió, nhìn qua giống như lảo đảo muốn đổ.

Đi vào bên trong nhà, cảm giác lại càng rõ ràng. Cơ hồ liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy toàn bộ căn nhà, đây tuyệt đối là căn nhà đơn sơ nhất mà bọn họ từng thấy.

“Mẫu thân, con đã về” Nam Cẩn hô.

“Cẩn nhi, con đã trở lại a.” Một phụ nhân hiền lành tiêu sái đi ra ngoài, thần sắc trên gương mặt là của người có bệnh nhìn nàng rất hiền lành, song khi nhìn đám người Mộ Chỉ Ly nàng trở nên khẩn trương: “Các ngươi là ai? Sao lại đến nhà chúng ta?”

“Mẫu thân, bọn họ là người tốt. Lúc trước con hái dược thảo rơi xuống vách đá là vị tỷ tỷ này đã cứu con.”

Nghe thấy Nam Cẩn giải thích, phụ nhân khẩn trương lúc này mới buông lỏng mấy phần, nhưng vẫn cảnh giác nhìn đám người Mộ Chỉ Ly: “Cảm ơn các ngươi đã cứu Cẩn nhi nhà ta”

Mộ Chỉ Ly cười nói: “Không cần cảm ơn, đại nương, ta nghe Nam Cẩn nói ngươi bị bệnh, ra là dược sư, nên ta tới cho bệnh cho ngươi!”

“Này……” Phụ nhân có chút chần chờ, lần đầu tiên nàng nhìn thấy người ung dung hoa quý như vậy, cảm giác mình với bọn họ trong lúc đó có chênh lệch rất lớn, nhưng nhìn bộ dáng bọn họ cũng không giống người xấu.

“Đúng vậy, người để cho tỷ tỷ xem bệnh đi!” Nam Cẩn vội nói.

Mộ Chỉ Ly đi tới bên cạnh phụ nhân trực tiếp xem mạch, phụ nhân vốn muốn cự tuyệt nhưng khi nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Mộ Chỉ Ly cũng thôi.

Mộ Chỉ Ly bắt mạch sau, đối với tình huống của phụ nhân cũng hiểu rõ. Bệnh của phụ nhân không nghiêm trọng, chắng qua là bị thương hàn nhưng không chữa trị cho nên mới làm cho bệnh ngày càng nặng. Ở trong mắt nàng chỉ cần một viên đan dược là có thể giải thích, mà đối với bọn họ thì lại vô cùng khó khăn.

Mộ Chỉ Ly đưa một viên đan dược cho phụ nhân, nói: “Đại nương, chỉ cần ăn dược này thì bệnh của ngươi sẽ khỏi”

Phụ nhân kinh ngạc nhìn viên đan dược mượt mà trong tay, chỉ cần ngửi mừi đan dược tỏa ra là cũng biết, nhưng nàng cũng không đem đan dược này nuốt xuống mà ngược lại là cất đi.

“Cảm ơn các ngươi, các ngươi thật là người tốt!” Phụ nhân trên mặt cảm động, loại người này nàng chưa bào giờ gặp, quả thực chính là quý nhân nhà bọn họ

Thấy thế, Mộ Chỉ Ly trong mắt ra một tia nghi ngờ: “Đại nương, tại sao ngươi không ăn?”

Nghe thấy câu hỏi của Mộ Chỉ Ly, phụ nhân cũng có chút lung túng: “Này…..”

“Không sao, cứ nói thẳng là được.” Mộ Chỉ Ly trên mặt vẫn mang theo nụ cười thân thiện, có thể giúp người cũng không sai.

“Dược này thoạt nhìn như rất quý, nếu như ta đem thuốc này đi đổi, có thể mua cho Nam Cẩn một bộ quần áo mới” Phụ nhân về phía Nam Cẩn trong mắt tràn đầy từ ái, Nam Cẩn đã rất lâu không có được mua quần áo mới, hiện y phục trên người hắn đã nhỏ.

Lời này vừa nói ra, Thiên nhi cùng Hôi Thái Lang thấy lòng chua xót. Bọn họ chưa từng cảm nhận được loại nghèo khó thống khổ, hôm nay xem thấy nhưng lại không thể không thương cảm.

“Không sao, ngươi cứ trước ăn viên thuốc này đi. Chúng ta mang Nam Cẩn đi mua y phục là được rồi”

“Như vậy sao được? Các ngươi đã giúp chúng ta đại ân rồi!” Phụ nhân vội vàng cự tuyệt, thái độ rất kiên quyết.

Lúc này, Thiên nhi cũng nói: “Không sao, việc này đối với chúng ta mà nói cũng không to tát gì. Bệnh của ngươi quan trọng hơn, nếu thân thể của ngươi không tốt thì sao có thể chăm sóc cho Nam Cẩn đây?”

Phụ nhân bị lời của Thiên nhi xúc động, nàng quan tâm nhất là Nam Cẩn, vốn là chết cũng không có gì, nhưng mà như vậy thì Nam Cẩn thật đáng thương.

“Mẫu thân, Nam Cẩn không cần quần áo mới, chỉ cần mẫu thân khỏe là Nam Cẩn vui vẻ”Nam Cẩn ở một bên lôi kéo ống tay áo của phụ nhân nói.

Nhìn mọi người trước mắt, phụ nhân rốt cục đem đan dược nuốt xuống. Chuyện này đối với nàng là một loại cảm thụ khó nói thành lời, giống như là nàng ăn xong món ăn ngon nhất, một cảm giác ấm áp toàn thân, chỉ cảm thấy cổ họng vốn vẫn ho khan khó chịu lúc này cũng không thấy nữa mà là cảm giác thoải mái.

Phụ nhân buông xuống phòng bị cùng đám người Mộ Chỉ Ly hàn huyên, hàn huyên xong Mộ Chỉ Ly mới biết hóa ra Nam Cẩn đã mười sáu tuổi rồi, chẳng quá là thiếu dinh dưỡng nên thoạt nhìn cũng chỉ là bộ dáng không quá mười bốn tuổi.

Sau đó, đám người Mộ Chỉ Ly mang Nam Cẩn đi mua y phục.

Lúc này Mộ Chỉ Ly mới phát hiện, thì ra không phải tất cả mọi người đều nghèo như nhà Nam Cẩn, nhà giống như nhà Nam Cẩn là cực kỳ ít. Trên đường cái rất náo nhiệt, xung quanh đều có tiếng người rao hàng, chẳng qua là so với thành La Thiên thì vẫn có chút chênh lệch.

Đám người Mộ Chỉ Ly xuất hiện đưa tới oanh động không nhỏ, một người rối rít bàn tán về ba người này là người nào. Bọn họ còn chưa bao giờ nhìn thấy người ăn mặc hoa lệ như vậy, vừa nhìn là biết tuyệt đối không đơn giản.

Song bọn họ biết Nam Cẩn bên cạnh Mộ Chỉ Ly, cái này làm bọn họ nghi hoặc không giải thích được, càng thêm nghi ngờ.

“Đây không phải là tiểu tử nghèo Nam Cẩn sao? Hắn sao lại quen được với mấy người như vậy?”

“Đúng vậy a, thật sự là quá kỳ quái. Nếu như bọn họ là thân thích, nhiều năm qua nhà Nam Cẩn cũng không thảm như vậy”

“Ai biết a, nói không chừng Nam Cẩn chỉ là người dẫn đường thôi.” Dĩ nhiên, tất cả mọi người đều tin vào cách giải thích này, bất quá lúc mọi người nhìn thấy Nam Cẩn ở điếm y phục mua y phục của mình sau liền biết tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Chẳng những mua cho Nam Cẩn không ít y phục, đám người Mộ Chỉ Ly còn mua không ít quần áo cho mẫu thân Nam Cẩn. Hai mẫu tử này sống cũng quá túng quẫn rồi, mẹ hắn y phục mặc dù không có ngắn nhỏ nhưng cũng vẫn có miếng vá, liếc mắt là nhìn ra.

Đây là một ngày hạnh phúc nhất của Nam Cẩn, tất cả giống như là nằm mơ vậy. Bình thường muốn mua quần áo mới thế nhưng nháy mắt liền có, thậm chí hắn lo lắng mình thức tỉnh từ mộng đẹp này.

Không chỉ như thế, đám người Mộ Chỉ Ly cũng mua những vật dụng khác cho nhà Nam Cẩn, chuyến đi này thắng lợi trở về. Song, lúc bọn hắn trở về, phía sau có thêm vài cái đuôi.

Ba người Mộ Chỉ Ly mặc dù phát hiện điểm này, nhưng cũng không vạch trần. Bọn họ muốn xem những người này muốn làm gì.

Nam Cẩn vừa về tới nhà chính là sung sướng gọi mẹ của mình: “Mẫu thân ! ca ca tỷ tỷ mua cho ta rất nhiều quần áo mới, còn có của người nữa này!”

Phụ nhân vội vàng đi ra, nhìn thấy y phục trên tay Nam Cẩn, vội nói: “Làm sao lại mua nhiều như vậy! Nam Cẩn ngươi thật không hiểu chuyện, sao lại để cho ca ca tỷ tỷ mua nhiều đồ như vậy? Có một bộ quần áo mới là được rồi!”

“Đại nương không cần khách khí, không có việc gì” Mộ Dật Thần cười nói, hắn rất thích tiểu tử Nam Cẩn này, thật lòng muốn giúp đỡ một chút.

Mộ Chỉ Ly lấy ra một túi kim tệ đưa cho phụ nhân, nói: “Đại nương, cái này cho các ngươi. Nam Cẩn hiện tại đang ở thời điểm phát triển, cần bổ sung nhiều dinh dưỡng, chúng ta cũng không giúp các ngươi quá nhiều, sau này chúng ta phải rời đi”

Phụ nhân nhận lấy túi, vừa mở ra thấy kim tệ vàng rực, thậm chí tay cầm cũng không chắc. Nàng chưa từng nhìn thấy nhiều kim tệ như vậy, tất cả trước mắt thật làm cho người ta khó tin.

“Đại nương không nên từ chối. Chúng ta đây là cho Nam Cẩn đệ đệ, hi vọng hắn có thể phát triển tốt” Thiên nhi cười nói, loại cảm giác làm tỷ tỷ này thực không tệ.

Song, lúc bọn họ đang nói chuyện, đoàn người đột nhiên xuất hiện trong viện.

“Tốt, mẫu thân của Nam Cẩn, không nghĩ tới các người lại quen biết được những người như vậy. Như vậy cũng tốt, ngươi thiếu ta một trăm tệ cũng nên trả đi!” Vương Giang mặt đắc ý nói.

Nhìn thấy Vương Giang xuất hiện, phụ nhân lộ ra vẻ mặt kinh hoàng: “Vương Giang, nhà ta từ trước tới giờ chưa từng nợ kim tệ nhà ngươi! Ngươi đừng nói lung tung!” Quay đầu hướng đám người Mộ Chỉ Ly: “Vương Giang này là ác bà, các ngươi nhanh rời đi đi!”

“Cái gì? Ngươi nghĩ quỵt nợ? Ta nói cho người biết, còn chưa có người dám nợ tiền Vương Giang ta mà không trả!” Vương Giang hướng người phía sau sai khiến một ánh mắt, người phía sau lập tức hiểu tiêu sái tiến lên, nhìn bộ dáng là chuẩn bị động thủ.

“Các ngươi muốn làm gì? Nhà ta không có tiền!” Phụ nhân sợ hãi che trước mặt đám người Mộ Chỉ Ly.

“Ngươi không có tiền nhưng người bên cạnh ngươi có tiền! Vừa rồi ta nhìn thấy các ngươi mua không ít đồ a!” Nói xong, Vương Giang đem ánh mắt chuyển hướng đám người Mộ Chỉ Ly, vênh mặt nói: “Nhà Nam Cẩn không có, các ngươi có phải hay không nên giúp đỡ một chút?”

Nghe vậy, Mộ Dật Thần chậm rãi đi ra, nhìn Vương Giang nói: “Trả tiền đúng không! Không thành vấn đề” Nụ cười của hắn rực rỡ, song một khắc sau đột nhiên động thủ, một chưởng phách đến đầu Vương Giang.

Vương Giang không kịp đề phòng bị đánh trúng, nụ cười ở khóe miệng còn chưa kịp tiêu tán cũng đã trực tiếp ngã về phía sau, hắn là trực tiếp bị đánh chết….

Thấy Vương Giang chết, mấy người xung quanh cũng lộ ra vẻ mặt kinh hoàng. Lúc trước bọn họ mặc dù tác oai tác quái, có động tay giết người nhưng cũng làm ngầm tiến hành, cũng không dám minh mục trương đảm như vậy, hơn nữa còn là một kich trí mạng!

Phải biết rằng tu vi của Vương Giang cũng không yếu, bọn hắn ở nơi này cũng là nhân vật số một số hai, vậy mà còn bị giải quyết nhẹ nhàng như vậy?

Nhất thời, ánh mắt mọi người hoảng sợ nhìn Mộ Dật Thần.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258Phần 259Phần 260Phần 261Phần 262Phần 263Phần 264Phần 265Phần 266Phần 267Phần 268Phần 269Phần 270Phần 271Phần 272Phần 273Phần 274Phần 275Phần 276Phần 277Phần 278Phần 279Phần 280Phần 281Phần 282Phần 283Phần 284Phần 285Phần 286Phần 287Phần 288Phần 289Phần 290Phần 291Phần 292Phần 293Phần 294Phần 295Phần 296Phần 297Phần 298Phần 299Phần 300

Tags: , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất