Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Xin anh nhẹ tay » Phần 124

Xin anh nhẹ tay

Phần 124

Chị Dư than nhẹ một tiếng rồi trả lời, “Thật ra khi tổng giám đốc biết được Kim Trạch Húc âm thầm giúp Hạ tiểu thư giành quyền nuôi dưỡng Liễu Nhiên thì mới điều tra được mối quan hệ giữa Kim Nhật Nguyên và Hạ tiểu thư. Sau lại biết sự thật An Ngưng là mẹ của Hạ tiểu thư,tổng giám đốc liền tìm hiểu nguồn gốc, tra được tài khoản ngân hàng của An Ngưng đã từng gửi tiền cho người hiện đảm nhiệm chức viện trưởng trại trẻ mồ côi Tân Sơ, thế mới biết Hạ tiểu thư không cố ý mạo danh Đường tiểu thư…Tổng giám đốc không muốn để cho Aston đánh bại luật sư đại diện của Hạ tiểu thư ở phiên tòa đầu vì hy vọng chuyện ngài và Hạ tiểu thư còn có thể cứu vãn. Nhưng Hạ tiểu thư không quý trọng… Về phần không tống Kim Nhật Nguyên vào tù, tổng giám đốc chắc hẳn cũng cố kỵ đến sự thật Kim Nhật Nguyên là ba ruột của Hạ tiểu thư. Dù sao, bất kể nói thế nào thì Kim Nhật Nguyên cũng là người thân duy nhất trên đời của Hạ tiểu thư …”

Trong giấc mộng hình ảnh phiên tòa hiện lên không ngừng…

Người trước tiên thoáng qua trong đầu cô là Kim Nhật Nguyên, đối mặt với chất vấn của luật sư Aston, Kim Nhật Nguyên không thể nào giải thích được nữa, cắn răng nói, “Đúng, tôi đã lợi dụng con gái để uy hiếρ An Ngưng tiếp cận Đàm Khâm…”

Người tiếp theo xuất hiện trong đầu Hạ Tử Du là người Đàm Dịch Khiêm tìm đến để biện chứng ——Đoạn Âm hiện đảm nhiệm chức viện trưởng trại trẻ mồ côi “Tân Sơ”, giọng nói bà âm vang, “Đúng, An Ngưng đã từng tới trại trẻ mồ côi tìm tôi. Tôi nhận được một số tiền lớn từ An Ngưng,nên khi ông bà Hạ tới trại trẻ mồ côi tìm Đường Hân, tôi không tìm thấy Đường Hân nên đã một công đôi việc nói cho ông bà Hạ Tiểu Du là con gái họ… Sau đó tôi sợ chuyện này bị lộ nên cố ý sửa thành ông bà Hạ không cẩn thận nhận lầm con gái.”

Cuối cùng người xuất hiện trong đầu Hạ Tử Du là Đàm Dịch Khiêm, lúc này anh đang trình bày lần cuối cùng, “Bảy năm trước tôi cũng đã khai báo ở chỗ cảnh sát, An Ngưng tự sát…”

An Ngưng tự sát…

An Ngưng tự sát…

Trong đầu không ngừng lặp lại những lời nói này của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du đang mê man đột nhiên thức tỉnh.

Kim Trạch Húc ở bên Hạ Tử Du, thấy Hạ Tử Du toát mồ hôi đầy đầu ngồi dậy, Kim Trạch Húc vội vàng đỡ cô, quan tâm nói, “Có phải gặp ác mộng không?”

Đầu đầy mồ hôi lạnh, ngực Hạ Tử Du phập phòng kịch liệt, cô sững sờ nhìn Kim Trạch Húc, nghi ngờ hỏi, “Bây giờ tôi ở đâu?”

Kim Trạch Húc giải thích, “Ở nhà… Em vừa té xỉu ở tòa án, bởi vì gần nhà nên anh đưa em về.”

Khóe miệng truyền tới cơn đau mơ hồ nhắc nhở Hạ Tử Du về sự giễu cợt trước khi té xỉu,Hạ Tử Du nuốt xuống đắng chát vọt lên nơi cổ họng, giọng nói suy yếu không thể che giấu, “Trạch Húc, em muốn gặp Kim Nhật Nguyên, anh có thể sắp xếp cho em gặp ông ta một lần không?”

Kim Trạch Húc khẽ gật đầu, “Ba nuôi đang ở trại tạm giam, tốt nhất em nên nghỉ ngơi một đêm, ngày mai anh sẽ dẫn em đi gặp ông.”

Hạ Tử Du chậm rãi nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại,nói chậm rãi, “Em mệt quá, em muốn ngủ…”

Kim Trạch Húc đặt tay Hạ Tử Du vào trong chăn, khẽ nói, ” Được, em an tâm ngủ đi, anh ở ngay bên cạnh em.” Kim Trạch Húc có thể hiểu được tâm trạng của Hạ Tử Du lúc này. Bởi vì anh cũng bị vây trong trạng thái hoảng hốt không thể trở về hiện thực.

Chỉ có Hạ Tử Du biết, cô nhắm mắt lại thật ra bởi vì mí mắt chua xót không thể chống đỡ được nữa.

Hôm sau, trại tạm giam ngoại ô.

Kim Nhật Nguyên đã thay quần áo tù, cách tấm cửa sổ thủy tinh, ngồi đối diện với Hạ Tử Du.

Không phải ai cũng có thể đến thăm phạm nhân, Kim Trạch Húc đã bị cảnh sát chặn ở ngoài cửa, mà Hạ Tử Du có thể gặp Kim Nhật Nguyên bởi vì Hạ Tử Du là con gái ông ta.

Liếc thấy Hạ Tử Du, Kim Nhật Nguyên nói lãnh đạm, “Tôi nghĩ cô chắc hẳn không phải tự dưng nổi hứng đến thăm người cha này chứ? Nói đi, muốn biết chuyện gì?”

Tầm mắt Hạ Tử Du chuyển từ ống quần lay động của Kim Nhật Nguyên lên khuôn mặt ủ rũ già nua của Kim Nhật Nguyên, bình tĩnh nói, “Tôi chỉ muốn hỏi ông về chuyện mẹ tôi, rốt cuộc bà ấy là người thế nào?”

Kim Nhật Nguyên không nhịn được thốt lên, “Khi toà án thẩm vấn viện trưởng trại trẻ mồ côi không phải đã nói rõ rồi sao?”

“Tôi nghe thấy, nhưng mà… Tôi muốn nghe ông nói với tôi một lần.” Giọng nói của Hạ Tử Du vẫn khó nén vẻ suy yếu.

Kim Nhật Nguyên khịt mũi cười một tiếng, “Tiểu Du, e rằng đến nay cô vẫn không tin cô có một người mẹ vĩ đại như vậy?”

Ánh mắt Hạ Tử Du ảm đạm,vẫn im lặng.

Kim Nhật Nguyên nhún vai, nói hờ hững, “Bảy năm trước, tôi đi tìm An Ngưng vì chuyện hạng mục,tôi cho rằng An Ngưng sẽ niệm tình xưa giúp tôi việc này, ai ngờ An Ngưng có chết cũng không muốn giúp tôi…Sau đó tôi liền phái người âm thầm theo dõi An Ngưng, phát hiện ra An Ngưng thường đi trường trung học của cô len lén nhìn cô,nên tôi bắt đầu điều tra thân phận của cô, rồi mới biết cô lại là con của tôi và An Ngưng…Tôi cũng không biết rõ cô lại trở thành thiên kim nhà họ Hạ như thế nào, nhưng biết An Ngưng quan tâm tới cô,tôi liền cảm thấy cơ hội của tôi đã tới.”

Ánh mắt của Hạ Tử Du đờ đẫn, như thể chìm vào hồi ức,nói chậm rãi, “Bảy năm trước, hai tháng trước khi mẹ chết, tôi từng nhận được bức thư đe dọa ở trường học, khi đó ông bà Hạ phái rất nhiều người bảo vệ tôi, nói vậy những bức thư đe dọa kia là do ông uy hiếρ mẹ tôi sao?”

Kim Nhật Nguyên gật đầu không giấu diếm, “Mẹ cô sợ tôi sẽ phá hỏng cuộc sống giàu có yên tĩnh lúc ấy của cô,nên buộc phải đáp ứng tôi…Tôi bảo bà ấy đi quyến rũ Đàm Khâm, bà ấy liền đi, nhưng mà sau khi mọi chuyện hoàn thành,nhà họ Đàm lại theo dõi An Ngưng như âm hồn bất tán, thậm chí nhiều lần muốn mạng của An Ngưng. An Ngưng bất đắc dĩ,đành phải cầu cứu tôi…”

Hạ Tử Du nói tiếp, “Trên tòa, bà Đàm thừa nhận lúc ấy bà ta đã theo dõi mẹ.”

Kim Nhật Nguyên nói rầu rĩ, “An Ngưng lại nhiều lần nhìn thấy người theo dõi bà ấy là Đàm Dịch Khiêm, nên đương nhiên tưởng rằng Đàm Dịch Khiêm đang đe dọa bà ấy nói ra dự tính của Trung Viễn, ai biết người thực sự muốn đẩy An Ngưng vào chỗ chết chính là vợ của Đàm Khâm!!”

Đàm Dịch Khiêm đã từng trình bày vấn đề này trên toà, Đàm Dịch Khiêm biết mẹ mình muốn làm hại An Ngưng, cũng biết rõ anh không thể phản đối mẹ trả thù, nên lúc đó chỉ có thể theo dõi mẹ, phòng ngừa mẹ làm người khác bị thương. Hết lần này đến lần khác, An Ngưng lại không nhìn thấy Bà Đàm mà lại nhìn thấy chiếc xe riêng màu bạc của Đàm Dịch Khiêm, lúc này bà mới lầm tưởng người đe dọa bà là Đàm Dịch Khiêm.

Gần tới phiên đấu giá thì bà Đàm sợ rằng Đàm Dịch Khiêm vừa tiếp nhận công ty không có năng lực đánh bại Trung Viễn, liền muốn ăn miếng trả miếng dùng cách thức đe dọa yêu cầu An Ngưng nói giá cạnh tranh của Trung Viễn, còn hẹn gặp ở cửa hộp đêm…

An Ngưng một lòng cho rằng người hẹn bà là Đàm Dịch Khiêm, nên bà nói vụ này cho Kim Nhật Nguyên.

Hôm đó Kim Nhật Nguyên đi tìm An Ngưng,không thèm quan tâm An Ngưng bị uy hiếρ, mà e sợ An Ngưng sẽ không chịu nổi uy hiếρ của “Đàm Dịch Khiêm” uy hiếρ mà nói ra dự tính của Trung Viễn.

Lo rằng Kim Nhật Nguyên sẽ làm hại Hạ Tử Du bất cứ lúc nào, An Ngưng nhất quyết cắn chặt răng tuyệt đối không tiết lộ cho “Đàm Dịch Khiêm” biết. Nhưng ai ngờ, người lái xe xuất hiện trước cửa hộp đêm hôm đó lại là bà Đàm.

Đối mặt với chỉ trích của bà Đàm, An Ngưng không chịu nổi sự khiển trách của lương tâm cũng không thể giữ bình tĩnh được nữa. Còn Kim Nhật Nguyên sợ rằng An Ngưng sẽ báo dự tính của Trung Viễn, ngay lập tức lợi dụng tính mạng của Hạ Tử Du uy hiếρ An Ngưng…

Nhìn khuôn mặt chì chiết của Kim Nhật Nguyên và ánh mắt hận không thể giết chết mình của bà Đàm, An Ngưng quyết định bảo vệ Hạ Tử Du mà đứng về phía Kim Nhật Nguyên…

Bà Đàm cực kỳ tức giận, ngồi lên xe muốn đụng chết An Ngưng và Kim Nhật Nguyên, ai ngờ Đàm Dịch Khiêm xuất hiện ngay lúc đó, kịp thời ngăn cản bà Đàm.

Thủ hạ của Đàm Dịch Khiêm cướp ghế lái của Bà Đàm, cương quyết chở bà Đàm rời khỏi hộp đêm, lúc bà Đàm chuẩn bị rời đi, An Ngưng lại đột nhiên lao ra trước xe bà Đàm… Kim Nhật Nguyên muốn cứu An Ngưng theo bản năng lại bất ngờ bị chiếc xe đó nghiền đứt một chân. Bà Đàm thấy vậy chỉ lạnh lùng nhìn, sau đó ra lệnh cho tài xế lái xe đi.

Tài xế của Đàm Dịch Khiêm thấy bà Đàm rời khỏi, liền nhấn ga đuổi theo bà Đàm.

Khi Hạ Tử Du ngồi taxi tới đó, ánh mắt đều bị cảnh tượng giằng co của Kim Nhật Nguyên và An Ngưng hấp dẫn, nên Hạ Tử Du không chú ý tới hoàn cảnh xung quanh…

Khi Hạ Tử Du ra lệnh cho tài xế taxi lái xe đi thì An Ngưng lại lao ra trước xe của bà Đàm vừa mới khởi động…

“Két” một tiếng, Hạ Tử Du quay đầu lại, trong tầm mắt chỉ thấy Đàm Dịch Khiêm ngồi trên chiếc xe riêng màu bạc kia, mà chiếc xe riêng của bà Đàm đã rời khỏi tầm mắt của cô ngay trước đó.

Đây cũng là chân tướng của vụ Đàm Dịch Khiêm “Cố ý giết người”bảy năm trước. Còn về phần Đàm Dịch Khiêm có thể đoạt được hạng mục thuận lợi, bởi vì Đàm Dịch Khiêm có đầu óc kinh doanh bẩm sinh.

Trái tim Hạ Tử Du bị quất mạnh một nhát.

Kim Nhật Nguyên chú ý tới biểu tình chán nản mất mát của Hạ Tử Du, cười nhạo, “Thế nào, bây giờ là đang hối hận vì đã hiểu lầm Đàm Dịch Khiêm phải không?”

Hạ Tử Du rưng rưng nhìn Kim Nhật Nguyên, nghẹn ngào nói, “Ông có biết không, ông thật hèn hạ!! Mẹ tự sát bởi vì ông đã đưa mẹ vào đường cùng… Mẹ không nói cho nhà họ Đàm biết dự tính của Trung Viễn là bởi vì mẹ không muốn ông làm tổn thương tôi, nhưng nếu như mẹ cứ an tâm hại nhà họ Đàm như vậy, đời này mẹ sẽ luôn phải chịu sự khiển trách của lương tâm. Vả lại nhà họ Đàm cũng sẽ không bỏ qua cho mẹ,nên mẹ chỉ có thể chết…”

Kim Nhật Nguyên không cho là đúng nói, “Đó là do mẹ cô quá ngu ngốc, nhà họ Đàm có thể làm gì bà ấy? Bà ấy hoàn toàn không phải chết!!”

Hạ Tử Du cố gắng nén nước mắt, lắc đầu nói, “Ông không bao giờ biết được một người phụ nữ sẽ cảm thấy đau khổ thế nào khi người mình yêu làm mình thất vọng… Kim Nhật Nguyên, ông không xứng làm ba tôi!!”

Kim Nhật Nguyên cười lạnh lùng, “Có thể đúng là báo ứng, tôi gián tiếp hại chết An Ngưng, hôm nay con gái tôi lại lật ra vụ án năm đó, tự tay đưa tôi vào tù…”

Sau khi rời khỏi trại tạm giam, Hạ Tử Du vẫn chưa nói câu nào.

Kim Trạch Húc rất lo lắng, cuối cùng tạm dừng xe ở một bên, quan tâm nói, “Tử Du, sao em không nói gì vậy?”

Ánh mắt Hạ Tử Du đờ đẫn,vẫn im lặng.

Kim Trạch Húc giữ lấy bờ vai mảnh mai của Hạ Tử Du, tự trách nói, “Có phải em đang giận anh không? Đều tại anh vẫn ghen tỵ với Đàm Dịch Khiêm có được trái tim em, nên mới một mực cho rằng Đàm Dịch Khiêm có liên quan tới cái chết của mẹ em…” Kim Trạch Húc thực sự rất hối hận, lòng ghen tỵ khiến anh đánh mất lí trí vốn có, anh lại đưa Hạ Tử Du tới ngõ cụt một lần nữa. Còn tưởng rằng tốt cho Hạ Tử Du, cuối cùng lại làm cho Hạ Tử Du bị toàn thế giới phỉ nhổ.

Như thể không nghe thấy lời nói của Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du chợt nhìn Kim Trạch Húc bằng hốc mắt đỏ ửng, lên tiếng, “Trạch Húc, anh nói, mẹ của em rất yêu em, đúng không?”

Kim Trạch Húc gật đầu, “Đúng.”

Không ai ngờ rằng, vụ án thẩm lý này lại có thể mang cho Hạ Tử Du niềm vui nhỏ nhoi. Hạ Tử Du rốt cuộc cũng biết được nguyên nhân tại sao năm đó mẹ lại cô đưa cô đến trại trẻ mồ côi.

Căn cứ vào lời kể trên tòa của viện trưởng trại trẻ mồ côi “Tân Sơ”——

An Ngưng nói cho tôi biết, bà ấy rất yêu đứa bé này, nên bà gửi con tới trại trẻ mồ côi bởi vì không muốn đứa bé lớn lên trong hộp đêm bẩn thỉu. Bà muốn đứa bé được một gia đình tốt đẹp nhận nuôi, bởi vì bà không phải là một người mẹ tốt. An Ngưng thỉnh cầu tôi tìm cho đứa bé một gia đình tốt, hơn nữa hứa hẹn sau khi chuyện hoàn thành sẽ cho tôi tất cả số tiền cô ấy tích góp ở hộp đêm nhiều năm qua. Tôi nhất thời nổi lòng tham mà đáp ứng An Ngưng, ngay sau đó bắt đầu tìm kiếm ba mẹ nuôi thích hợp cho Tiểu Du. Trùng hợp có một ngày, ông bà Hạ giàu có bởi vì lúc tuổi còn trẻ đã bị bề trên ngăn cản mà bí mật gửi con đến trại trẻ mồ côi, hôm nay muốn tìm con của họ. Tôi biết rõ Tiểu Hân là đứa bé kia, mà tôi tìm khắp trại trẻ mồ côi hồi lâu mà không thấy Tiểu Hân, cuối cùng, tôi đành phải một công đôi việc nói Tiểu Du chính là con gái của ông bà Hạ…

Tôi vẫn nhớ khi An Ngưng biết Tiểu Du được ông bà Hạ nhận nuôi vui mừng đến mức nào. Nhưng sau đó bà liền khóc đến đỏ cả mắt, bà nói, bà ấy thà rằng con gái quên bà đi, bởi vì bà không đủ tư cách làm mẹ…

Hạ Tử Du đau đớn khắp mình mẩy lúc này khóc thành tiếng, “Trạch Húc, mẹ em rất yêu em, rất yêu em, thì ra em không đơn độc trên thế giới này…”

Kim Trạch Húc khẽ ôm Hạ Tử Du vào lòng, nhẹ giọng an ủi, “Em không đơn độc, em còn có anh…”

Hạ Tử Du vùi trong ngực Kim Trạch Húc khóc hồi lâu, có lẽ là bởi vì tâm tình dao động quá lớn, bỗng dưng bụng cô cảm thấy đau đớn.

Kim Trạch Húc chú ý tới Hạ Tử Du đau đớn cau mày và khó chịu vuốt bụng dưới, Kim Trạch Húc lập tức đỡ Hạ Tử Du dậy, lo lắng nói, “Tử Du, em làm sao vậy?”

“Trạch Húc, mau đưa em đến bệnh viện…”

Trong bệnh viện, Kim Trạch Húc đứng ở ngoài cửa phòng bệnh lo lắng đi qua đi lại.

Vừa thấy được bác sĩ, Kim Trạch Húc lập tức lo lắng níu lấy, “Tử Du thế nào rồi?”

Bác sĩ bình tĩnh nói, “À, Hạ tiểu thư không có gì đáng ngại, anh về nhà nghỉ ngơi đi, y tá bệnh viện sẽ chăm sóc cô ấy.”

Kim Trạch Húc vừa nói liền muốn vọt vào phòng bệnh, “Không, tôi phải xem cô ấy thế nào…”

Bác sĩ muốn ngăn cản, Kim Trạch Húc đã chạy như bay vào phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Hạ Tử Du nằm yên lặng trên giường, vẻ mặt thẫn thờ.

Kim Trạch Húc bước nhẹ tới bên giường sau đó khẽ nói, “Bác sĩ không chịu nói cho anh biết tại sao em khó chịu, anh rất lo lắng…”

Hạ Tử Du yên lặng như thể đã chết.

Kim Trạch Húc muốn đặt tay Hạ Tử Du vào trong chăn thì mới phát hiện tay cô vẫn luôn đặt trên bụng.

Nhớ lại dáng vẻ khi anh đưa Hạ Tử Du tới bệnh viện, Hạ Tử Du vẫn luôn ôm bụng đau đớn, Kim Trạch Húc đột nhiên hiểu ra, không dám tin nói, “Đứa bé… Em không bỏ đứa bé sao?”

Hạ Tử Du nuốt đắng chát chẹn trong cổ họng, cắn môi nói, “Em không làm được…” Đúng vậy, cô hứa cho bác sĩ một khoản tiền, thông đồng bác sĩ lừa gạt mọi người.

“Thảo nào thân thể em vẫn suy yếu như vậy, em có biết mang thai cần phải ở lại bệnh viện nghỉ ngơi không, sao có thể xuất viện được?” Không hề tức giận sự giấu diếm của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc chỉ đang lo lắng cho sức khỏe của cô.

Hạ Tử Du sợ hãi nói, “Bác sĩ vừa nói với em, em phải nằm viện, nếu không sẽ không giữ được đứa bé trong bụng…”

Kim Trạch Húc ngồi ở mép giường, nắm chặt cánh tay lạnh như băng của Hạ Tử Du, áy náy nói, “Tử Du, đều là lỗi của anh… Nếu như không phải do anh,lúc này em đang sống yên bình ở Las Vegas, đều do anh phá hư cuộc sống yên bình của em…”

Kim Trạch Húc vô cùng hối tiếc, khi nhìn thấy Hạ Tử Du bị mọi người chế nhạo trên tòa, Kim Trạch Húc hận không thể giết chết mình.

Là lòng ghen tỵ của anh quá lớn, mới có thể mưu tính lấy lá thư này từ chỗ ba nuôi, ép Tử Du không còn đường lui.

Thật ra thì ba nuôi không hề tán thành việc anh ép buộc Tử Du kiện Đàm Dịch Khiêm. Trước đó anh không hiểu, cho đến lúc này mới biết ba nuôi có tật giật mình.

Ba nuôi e sợ chuyện uy hiếρ An Ngưng năm đó bị lộ ra, nên cũng không giải quyết trên mặt pháp luật với Đàm Dịch Khiêm. Điều này cũng giải thích nghi ngờ tại sao trước đây ba nuôi bị Đàm Dịch Khiêm làm mất chân nhưng vẫn không dùng luật pháp.

Hạ Tử Du ngây ngốc nhìn trần nhà, giọng nói khàn khàn vì trước đó khóc lóc, “Trạch Húc, đừng nói xin lỗi với em, em không trách ai cả…”

Kim Trạch Húc đã từng có câu nói rất đúng, sở dĩ cô muốn chôn sâu cái chết của mẹ dưới đáy lòng mà yên lặng rời đi là do cô không muốn Đàm Dịch Khiêm bị thương tổn, mà không phải bởi vì cô tin tưởng Đàm Dịch Khiêm.

Bảy năm trước lúc cô điều tra nguyên nhân cái chết của mẹ đã phát hiện chỗ cảnh sát có lời khai của một người giấu tên, phần ghi chép nói rõ cái chết của mẹ là hành động tự sát, đối với người khác xem ra là do tử vong đột ngột.

Qua nhiều năm như vậy, mặc dù cô không biết lúc ấy ai đã để lại lời khai, nhưng lời khai đó vẫn luôn in sâu trong đầu cô.

Vậy mà, sau khi cô biết được Đàm Dịch Khiêm có liên quan đến cái chết của mẹ thì đã bỏ quên tính chân thật của lời khai đó. Bởi vì nghi ngờ Đàm Dịch Khiêm, cô một mực cho rằng lời khai đó là giả, nhận định Đàm Dịch Khiêm có liên quan đến chuyện này, cho dù Đàm Dịch Khiêm đã từng giải thích với cô, cô cũng không cho là phải…

Đến bây giờ cô mới biết, thì ra anh không muốn nói cho cô ngọn nguồn mọi chuyện vì anh cho rằng những thứ này đều là chuyện từ đời trước, bởi vì cố kỵ ân oán cá nhân từ đời trước ảnh hưởng đến tình cảm giữa họ, anh không muốn nhiều lời.

Nhưng, cô không biết dụng tâm của anh, chỉ muốn rời khỏi anh…

Cô nghĩ, khi cô chuẩn bị rời khỏi anh, anh nhất định đã biết trước, thế nhưng buổi tối hôm đó, anh vẫn đeo chiếc nhẫn kim cương ánh huỳnh quang kia cho cô… Thật ra anh vẫn luôn cố gắng giữ cô lại.

Về phần cô cho tới nay vẫn không thể hiểu cảm tình anh dành cho cô vì sao lại biến chuyển, bây giờ nghĩ lại, một trong những nguyên nhân nhất định có sự thật sau khi anh biết cô cũng không cố ý mạo danh để bước vào nhà họ Hạ.

Anh không biết giải thích, nên dùng hành động để chứng minh tâm ý anh đối với cô, mà cô lại ngang ngạnh phá hủy tình cảm khó khăn lắm mới gây dựng được của họ. Anh không so đo chuyện năm đó mẹ cô làm hại nhà họ Đàm, nhưng cô lại vu khống anh sát hại mẹ cô…

Cô buồn cười tới cỡ nào! Nếu như không phải cô làm mọi chuyện phức tạp lên như vậy, nói vậy hôm nay bà Đàm không cần phải phục vụ xã hội nửa năm để đền bù cho những sợ hãi mà mẹ cô đã phải chịu đựng,thù hận giữa nhà họ Đàm và nhà họ Kim cũng sẽ không bị lộ, mà chuyện mẹ cô phá hoại gia đình người ta năm đó cũng sẽ bị bụi phủ vĩnh viễn trong lịch sử…

Nên lúc này, ngoài cô ra, cô còn có thể trách cứ ai?

Cũng trong lúc đó, trên máy bay đi Los Angeles.

Trong buồng máy bay,bà Đàm thương yêu ôm Liễu Nhiên đang ngủ say, Đàm Dịch Khiêm liếc nhìn tạp chí kinh tế tài chính như thể trước kia, Đàm Tâm lại lặng lẽ kéo chị Dư qua, liếc mắt nhìn vẻ mặt không biểu cảm của Đàm Dịch Khiêm, nhỏ giọng hỏi, “Chị thấy Dịch Khiêm có sao không?”

Chị Dư lắc đầu, “Tôi không biết.”

Đàm Tâm buồn bực nói, “Tôi thật sự không hiểu Dịch Khiêm, đã có viện trưởng trại trẻ mồ côi làm nhân chứng quan trọng, tại sao trong phiên tòa lần trước Dịch Khiêm không để cho Aston đánh bại luật sư của Hạ Tử Du đi, cần gì phải đến toà án thẩm vấn lần này, làm cho người khác sợ hãi. Còn nữa, Kim Nhật Nguyên là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, Dịch Khiêm có thể tống ông ta vào tù từ trước, tại sao Dịch Khiêm còn đắn đo?”

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258Phần 259Phần 260Phần 261Phần 262Phần 263Phần 264Phần 265Phần 266Phần 267Phần 268Phần 269Phần 270Phần 271Phần 272Phần 273Phần 274Phần 275Phần 276

Tags: , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất