Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Quyển 2 » Phần 195

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Quyển 2

Phần 195

Thế tử phi biết Yến Kỳ Hiên đi đến Ôn Tuyền thôn trang, bị Ôn Uyển ngăn cản không cho vào, trong lòng sinh ra bi phẫn, lại đi suốt đêm trở về mới bị bệnh . Lập tức không biết nên cảm thấy thế nào? Nếu là trước kia, còn có một phần cảm thấy Ôn Uyển quá mức. Nhưng mà bây giờ, nội tâm của nàng thật cảm thấy khó chịu, lại không thể nói trượng phu không đúng. Vì vậy rất tận tâm mà hầu hạ Yến Kỳ Hiên.

La Thủ huân nghe được tin tức kia, tức giận dồn cả trên mặt: “Tên khốn kiếp này, a, còn tưởng rằng hắn có tiến bộ. Ta thấy đầu óc hắn toàn là bã đậu thôi. Đây là chuyện người có thể làm sao? Heo cũng cũng không làm ra chuyện như vậy. Hắn làm thế không phải ước gì vợ chồng Ôn Uyển bất hoà sao? Như vậy, hắn có thể thừa dịp chỗ trống mà vào rồi, cho hắn nằm mơ một giấc xuân thu đại mộng đi. Nếu thật như vậy, Ôn Uyển còn không đem hắn tháo thành tám khối.” La Thủ huân bị tức đến độ nói năng lộn xộn rồi.

Mai nhi cũng bó tay với Yến Kỳ Hiên rồi. Vợ chồng người ta cãi nhau, ngươi đi tới xen vào, chỉ đem sự tình càng làm càng không xong. Thậm chí ảnh hưởng tới tình cảm của vợ chồng người ta. Mai nhi rất lo lắng Bạch Thế Niên biết rồi, sẽ đem chuyện náo lớn. Nếu Yến Kỳ Hiên xen vào, chuyện cũng sẽ càng ngày càng hỏng bét. Mai nhi đẩy nhẹ La Thủ huân còn đang trong cơn tức giận: “Hay là chàng đi xem một chút đi! Khuyên nhủ hắn cho tốt, đề phòng hắn xen vào làm hỏng chuyện.” Thấy La Thủ Huân ngồi im không nhúc nhích, nàng nói: “Chàng coi như là vì tốt cho Ôn Uyển đi. Có thể Yến Kỳ Hiên còn không có ý thức được làm vậy sẽ mang đến cho Ôn Uyển ảnh hưởng gì? Chàng đem sự nghiêm trọng của chuyện này nói cho hắn biết, để hắn tự cân nhắc cho tốt. Đừng làm ra chuyện ngu xuẩn nữa.”

La Thủ Huân tâm không cam lòng không nguyện mà đi Phủ Thuần Vương, thấy Yến Kỳ Hiên tinh thần chán nản nằm một chỗ ở trên giường . Tên khốn kiếp này, mình làm ra chuyện như thế mà còn ủy khuất sao? Cũng không biết ủy khuất của hắn từ nơi nào đến: “Có phải Phất Khê có cừu oán với ngươi hay không? Ngươi muốn hại nàng sao? Có phải ngươi không nhìn được khi nàng có cuộc sống tốt đẹp hay không hả?”

Yến Kỳ Hiên lúng túng nói : “Lúc ấy ta cho rằng Phất Khê khẳng định rất khổ sở, mới muốn đi an ủi nàng. Ta không nghĩ được nhiều như vậy.” Thông qua việc Giang Lâm ngầm lộ ra ý, hắn đã ý thức được sự lỗ mãng của mình có thể sẽ mang đến cho Ôn Uyển ảnh hưởng xấu. Ôn Uyển không gặp hắn là đúng. Là hắn đã sai.

La Thủ Huân giận đến muốn hộc máu: “Ngươi là người ngu ngốc sao? Ngươi không nghĩ được nhiều như vậy? Vậy đầu óc ngươi dung để làm cái gì? Hay chỉ là một bộ óc heo dùng để trang trí? Ta còn tưởng ngươi đã tiến bộ rồi, ngươi nhìn một chút ngươi đã làm ra chuyện gì?”

Yến Kỳ Hiên suy nghĩ sau đó nói: “Nếu không, ta đi tìm Bạch Thế Niên giải thích. Ôn Uyển không có gặp ta. Thật. Ôn Uyển nàng không cho ta vào trong thôn trang. Còn nói, ta có chết rét cũng xứng đáng.”

La Thủ Huân nhìn bộ dáng tiều tụy của hắn, đoán chừng cũng bị sự nhẫn tâm của Ôn Uyển đả kich. Nhưng việc Ôn Uyển làm là rất chính xác, có điều : “Ngươi quả thật chết rét cũng xứng đáng, ta thật chưa từng thấy qua người ngu xuẩn như ngươi vậy. Bây giờ mà đi tìm Bạch tướng quân, chẳng phải là lửa cháy còn đổ thêm dầu à. Ngươi thật sự nên chết rét đi mới tốt. Ta cả đời anh minh, làm sao lại đi kết giao bằng hữu với tên ngu ngốc như ngươi.” Ngẫm lại, nếu không có Ôn Uyển hắn cũng không nhìn trúng Yến Kỳ Hiên. Trước kia Yến Kỳ Hiên chính là loại người bị kẻ khác tùy ý xúi giục một chút, liền ồn ào đối nghịch với hắn, một kẻ không có đầu óc như vậy sẽ tổn hại danh tiếng anh hùng của hắn.

Yến Kỳ Hiên gục đầu xuống: “Ta biết ta không thông minh. Phất Khê ghét bỏ ta, ngươi cũng ghét bỏ ta. Các ngươi đều ghét bỏ ta.” Nghĩ đến Ôn Uyển tình nguyện để cho hắn chết rét , cũng không cho hắn vào trong thôn trang, mặc dù lý trí nói cho hắn biết Ôn Uyển làm như vậy không sai, nhưng Yến Kỳ Hiên vẫn cảm thấy thật khó chịu.

La Thủ Huân chịu không nổi nhất chính là cái tính tình này của Yến Kỳ Hiên, động một chút là cảm thấy mình ủy khuất. Ai ủy khuất, người ủy khuất phải là Ôn Uyển mới đúng: “Ngươi ít bày ra cái bộ dáng này đi. Ngươi nhìn xem ngươi giống như một nam nhân sao? Ngươi như vậy là có chủ tâm đem Phất Khê ném vào trong hầm băng mà. Ngươi định làm thế để giày vò Phất Khê hay sao hả? Có phải ngươi còn muốn đem mọi chuyện ầm ĩ tiếp hay không? Phải chăng kiếp trước Phất Khê thiếu nợ ngươi?”

Giọng nói của Yến Kỳ Hiên khàn khàn: “Ngươi yên tâm. Sẽ không. Đây là lần cuối cùng.”

Trên mặt La Thủ Huân lộ vẻ nghi ngờ, không tin: “Ngươi nói là thật?”

Yến Kỳ Hiên thành khẩn gật đầu: “Thật, sau này ta sẽ không một mình đi gặp Ôn Uyển nữa. Cũng không đi tìm nàng.” Lần này bị kich thích lớn như vậy. Nếu còn đi tìm Ôn Uyển nữa chính là muốn bị ăn đòn ( ngươi đã bị đánh một tát rồi, lần sau có thể cũng không phải đơn giản là đánh ra một bạt tai đâu ).

La Thủ Huân trầm tư một chút: “Tự ngươi nói lời thì phải giữ lời. Ta sẽ tin tưởng ngươi một lần nữa. Nếu như ngươi còn làm ra chuyện hoang đường nữa, ta sẽ tuyệt giao với ngươi. Có nghe hay không? Ta sẽ nói được làm được đấy.” Đây cũng là lời cảnh cáo tương đối nghiêm trọng rồi. Nhiều năm qua, mặc dù có rất nhiều chuyện La Thủ Huân chướng mắt với hành động của Yến Kỳ Hiên, nhưng tuyệt giao thì đây là lần đầu tiên nói.

Yến Kỳ Hiên gật đầu: “Ngươi yên tâm, ta nói thì sẽ làm được.”

Lúc này La Thủ Huân mới gật đầu. Trên người Yến Kỳ Hiên quả thật có nhiều tật xấu La Thủ Huân có đếm cũng không hết ( Yến Kỳ Hiên khinh bỉ: trên người của ngươi tật xấu ít hơn ta hay sao?), nhưng là người rất có chữ tín. Chuyện hắn đã cam đoan, thì không bao giờ nuốt lời. Nếu bây giờ hắn nói vậy, thì tin hắn thêm một lần.

La Thủ Huân chán nản mà ngồi ở bên cạnh mép giường: “Ngươi nói gần đây gặp phải vận xui gì đây? Một Tào Tụng đã vào nhà giam rồi. Hôm nay Ôn Uyển cùng Bạch thế Niên cũng náo loạn cả lên. Có phải gần đây cuộc sống không thuận hay không?”

Yến Kỳ Hiên rất phối hợp nói “Hẳn là như vậy . Chờ thân thể ta tốt lên, chúng ta đi Hoàng Giác Tự cầu cho Tào Tụng một cái bùa bình an!”

La Thủ Huân gật đầu: “Được.”

Bạch Thế Niên xử lý xong chuyện của Bảo Bảo Cương đang chuẩn bị trở về Ôn Tuyền thôn trang. Cãi nhau thì cãi nhau, nhưng thời gian hai người chung đụng quả thật không nhiều. Lại nói vợ chồng cãi nhau đầu giường đánh nhau cuối giường lại hòa hợp. Bạch Thế Niên cho người đi gọi Đại quản gia , chuẩn bị căn dặn một chút chuyện rồi đi. Phùng quản gia đi tới, sắc mặt quái dị hệt như thần sắc lúc trước của Hạ Dao, lời nói đến miệng lại nói không ra: “Tướng quân, phía ngoài có một nữ nhân muốn cầu kiến tướng quân. Nữ nhân này là cô nương Dương gia, Dương Tuyết.”

Bạch Thế Niên nghe được tin tức, nhớ tới lời Ôn Uyển nói, sắc mặt liền thay đổi hẳn, qua một lúc lâu mới để cho mình bình tĩnh trở lại. Nhưng mà ngọc thạch bị hắn nắm trong tay cũng đã hiện ra một vết nứt: “Nàng trở lại kinh thành, không tìm người Dương gia, tìm ta làm cái gì?”

Phùng quản gia cũng biết tiền căn hậu quả: “Thuộc hạ thấy Dương cô nương hẳn là gặp phải việc khó xử. Hơn nữa, người Dương gia tuyên bố nàng đã chết, tự nhiên là không thừa nhận có một nữ nhi như vậy nữa.”

Trong mắt Bạch Thế Niên hiện lên vẻ chán ghét: “Người của Bạch gia cũng không thừa nhận nàng, đến quý phủ của ta làm cái gì , mau cho người đem nàng đuổi đi.” Không phải Bạch Thế Niên không có lòng đồng tình . Thật sự là hắn cảm thấy căm ghét. Thử nghĩ xem vị hôn thê này đi theo nam nhân khác bỏ trốn, còn giả chết, khiến cho hắn áy náy khổ sở nhiều năm. Hiện tại còn tìm tới cửa , hắn không có cho người lột một lớp da của nàng đã là quá nhân từ, còn trông cậy vào việc muốn gặp hắn.

Bạch thế Niên cảm thấy thật xui xẻo, càng muốn đi tìm Ôn Uyển rồi. Ít nhất ở bên người Ôn Uyển, còn có thể trò chuyện đùa giỡn cùng nàng .Những người khác, hắn cũng không có hứng thú.

Bạch Thế Niên đang suy nghĩ cơn giận của Ôn Uyển hiện tại hẳn là cũng dịu xuống rồi . Hắn trở lại trong thôn trang Ôn Uyển sẽ không cãi nhau với hắn nữa. Đang suy nghĩ liền nhìn thấy Phùng quản gia sắc mặt khó coi đi tới, quỳ trên mặt đất: “Tướng quân, thuộc hạ hành sự bất lực. Đuổi không được nữ nhân kia.”

Bạch Thế Niên nổi giận: “Nàng muốn làm cái gì?” Hắn không có cho gậy gộc ra hầu hạ, đã là cho nàng thể diện. Còn muốn làm cái gì?

Phùng quản gia cũng rất bất đắc dĩ a: “Nữ nhân kia hôm nay quỳ gối ở cửa đại môn, nói nàng thật xin lỗi tướng quân. Chỉ cầu tướng quân cứu nhi tử nàng một mạng, nàng nguyện ý làm trâu làm ngựa trả lại món nợ nàng thiếu tướng quân .” Đây là cầu tình sao? Rõ rang là uy hiếρ trắng trợn mà.

Bạch Thế Niên vỗ hai tay lên trên bàn, cái bàn liền đung đưa. Có thể thấy được hắn rất tức giận.

Phùng quản gia cẩn thận từng li từng tí nói: “Tướng quân, hay là để cho nàng vào đi! Nếu để cho nàng quỳ như vậy, người không biết còn tưởng rằng chúng ta làm ra chuyện gì không đúng. Đem chuyện nói hết ra cũng tốt. Hôm nay mỗi người đều đã gả đã cưới, cũng không sợ nàng sẽ làm gì.” Người kia dung nhan có thể so với quỷ. Một cái nha hoàn thô sử trong phủ ra so với nàng còn đẹp hơn.

Bạch Thế Niên lãnh đạm nói: “Để cho nàng đi vào, ta muốn nhìn xem nàng có mặt mũi nào mà đến gặp ta cầu xin.” Ngừng một lúc lại nói: “Mặt khác đi mời người Dương gia tới đây. Thật là buồn cười.”

Một lát sau, Phùng quản gia liền dẫn một vị phụ nhân đi vào.

Bạch Thế Niên nhìn về phía cô gái đi theo sau Phùng quản gia, có chút không tin vào ánh mắt của mình. Thay vì nói là một phụ nhân trung niên, còn không bằng nói là một lão bà. Vẻ mặt khô héo, da ngăm đen thô ráp, trên tay cũng đều là vết chai. Nữ nhân không tới ba mươi, nhìn thật giống như là người đã bốn mươi năm mươi tuổi. Nhớ đến trước kia biểu muội xinh đẹp động lòng người, nũng nịu yêu kiều. Lúc này mới mười ba mười bốn năm không gặp, không ngờ lại già nua thành cái bộ dáng này.

Bạch Thế Niên ngồi ở trên chủ tọa, lạnh lùng nói:”Ngươi nói ngươi là Dương Tuyết, biểu muội Dương Tuyết của ta? Biểu muội ta đã chết từ mười bốn năm trước rồi, nơi nào lại nhô ra một cái biểu muội. Dám lừa bịp tống tiền phủ tướng quân ta, thật hiếm có. Nếu ngươi không thành thực khai ra, ta liền cho người áp giải ngươi lên nha môn.”

Dương Tuyết quỳ trên mặt đất, ánh mắt rất đau thương”Biểu ca, ta biết là năm đó ta thật có lỗi với huynh. Ta biết ta không còn mặt mũi tới gặp huynh, nhưng mà hài tử của ta sắp chết rồi, ta thật sự là cùng đường. Biểu ca, ta thật sự là không có biện pháp nào khác. Biểu ca, ta van cầu huynh, niệm tình tình cảm năm đó của chúng ta, huynh hãy giúp đỡ cứu hài tử của ta. Biểu ca, ta van cầu huynh.” Nếu không phải thật sự cùng đường, người Dương gia lại không nhận nàng. Nàng cũng sẽ không đi tới một bước này rồi.

Đáy mắt của Bạch Thế Niên một mảnh lạnh như băng, không có một tia nhiệt độ “Ngũ tiểu thư Dương gia đã chết vào mười bốn năm trước. Tình cảm, ngươi còn dám theo ta nói tình cảm?” Bạch Thế Niên cười lạnh một tiếng sau đó nói: “Lại nói tiếp, quả thật nếu còn có một phần tình cảm thì khắc chết ngươi, so sánh với việc nghe thấy ngươi bỏ trốn cùng người khác thật tốt hơn nhiều lắm. Ít nhất, ta còn không có đem mặt mũi ném sạch.” Hắn trúng cái tà gì rồi, đầu tiên tiểu thiếρ cưới vào cửa cho hắn đội cái nón xanh mơn mởn. Hôm nay lại đeo một cái khác. Hắn phạm phải sao Thái tuế hay sao?

Không nói Bạch Thế Niên, ngay cả Phùng quản gia cũng cảm thấy mọi chuyện của tướng quân đều không thuận. Còn có da mặt của Dương gia cũng thật dày. Những năm này, chiếm được bao nhiêu chỗ tốt từ Hầu phủ hắn không biết. Nhưng mà chỗ tốt trong phủ tướng quân, bọn họ quả thực chiếm không ít. Lần này vẫn giống như vậy, lại muốn tướng quân xuất lực. Bọn hắn là cái thứ gì, súc sinh cũng không bằng.

Ban đầu Phùng quản gia đối với việc thái độ lạnh lùng xem nhẹ Dương gia của Ôn Uyển, thì cảm thấy Ôn Uyển xử lý quan hệ với người khác không bằng Đại phu nhân Thanh Hà. Nhưng hôm nay xem ra, vẫn là Ôn Uyển mắt sáng như đuốc. Nhận thấy rõ ràng Dương gia không phải là cái thứ gì tốt.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258Phần 259Phần 260Phần 261Phần 262Phần 263Phần 264Phần 265Phần 266Phần 267Phần 268Phần 269Phần 270Phần 271Phần 272Phần 273Phần 274Phần 275Phần 276Phần 277Phần 278Phần 279Phần 280Phần 281Phần 282Phần 283Phần 284Phần 285Phần 286Phần 287Phần 288Phần 289Phần 290Phần 291Phần 292Phần 293Phần 294Phần 295Phần 296Phần 297Phần 298Phần 299Phần 300

Tags: , , , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất