Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ Tổng Tài Hư Hư Hư » Phần 82

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ Tổng Tài Hư Hư Hư

Phần 82

“Tiểu Hàn, ăn cơm thôi!” Thân Hạo Khiêm vui vẻ gọi. Có thể cùng Tiểu Hàn yên tĩnh ở chung một ngày, là mơ ước cho tới nay của hắn. Hôm nay cuối cùng cũng thực hiện được.

Mạc Tiểu Hàn cuống quít lau khô nước mắt, đi tới phòng ăn.

Trong nháy mắt thấy Mạc Tiểu Hàn, nụ cười dịu dàng của Thân Hạo Khiêm đọng lại trên mặt: “Sao thế? Em khóc sao?” khóe mắt Mạc Tiểu Hàn hồng hồng, nhìn là biết ngay cô vừa mới khóc.

“Học trưởng Hạo, bức họa kia… Là anh vẽ đấy sao?” Mạc Tiểu Hàn hít một hơi, nhìn khuôn mặt anh tuấn của Thân Hạo Khiêm.

“Ừ. Em thích không?” Thân Hạo Khiêm để chén đũa trong tay xuống, đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, vịn vào vai của cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, thận trọng hỏi.

Mạc Tiểu Hàn nhìn Thân Hạo Khiêm, khẽ mỉm cười: “Rất thích.”

“Tiểu Hàn, khi đó anh tìm khắp nơi đều không tìm được em. Anh sợ anh sẽ không bao giờ gặp lại được em, anh sợ anh sẽ quên hình dạng em thế nào. Cho nên, liền vẽ em. Như vậy, mỗi lần về đến nhà, là có thể gặp lại khuôn mặt tươi cười của em rồi, giống như em vẫn luôn ở bên cạnh anh.”

“Thế Lương Noãn Noãn thì sao? Cô ấy đã tới nhà này chưa?” Mạc Tiểu Hàn đột nhiên rất muốn hỏi một câu, nhưng cô vẫn đem những lời này nuốt vào bụng. Ngày hôm nay là ngày duy nhất của cô và học trưởng Hạo, cũng là một ngày cuối cùng, nhất định phải trôi qua hạnh phúc.

Trên mặt Mạc Tiểu Hàn là nụ cười nhàn nhạt, khiến Thân Hạo Khiêm nhìn đến ngây người. Ba năm đã qua, Mạc Tiểu Hàn giảm đi mấy phần trẻ trung, nhưng lại nhiều thêm mấy phần quyến rũ, mặc kệ thay đổi thế nào, cô vẫn đẹp như thế, chỉ cần nhìn thấy cô, Thân Hạo Khiêm đã cảm thấy rất thỏa mãn.

“Ăn cơm đi! Xem có hợp khẩu vị của em không?” Thân Hạo Khiêm dắt Mạc Tiểu Hàn đi tới cạnh bàn ăn, giúp cô kéo ghế ra ngồi.

Trên bàn là thức ăn gồm bốn mặn một canh, màu sắc cà chua hầm thịt bò vô cùng đẹp mắt, tô canh nóng hổi đầy ắp bốc hơi ngào ngạt, nhìn cũng rất ngon miệng. Một dĩa cá hấp, cá Lư tươi thơm ngon, phía trên rưới ít nước sốt, tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt. món thứ ba chính là thịt Gà, món thịt gà vàng óng, điểm thêm mấy lá Bạc Hà xanh non, bên cạnh còn có thêm một dĩa bông cải xanh luộc, một nồi súp nấu bơ và nấm đông cô, mùi bơ xông vào mũi nồng đậm. Đều là những món ăn Mạc Tiểu Hàn thích.

“Học trưởng Hạo, em nhớ hình như trước kia anh không biết làm cơm .” Mạc Tiểu Hàn cực kỳ kinh ngạc. bản thân là con trưởng của nhà họ Thân, con vàng con ngọc, làm sao lại tự mình xuống bếp nấu nướng được? Nhưng hắn, tay nghề lại có thể tốt như vậy!

Thân Hạo Khiêm cười cười vẻ ngượng ngùng, “Tiểu Hàn, em còn nhớ không? Em đã từng nói, tương lai tìm bạn trai, nhất định phải tìm người biết làm món ăn…”

Mạc Tiểu Hàn cảm động đến tận đáy lòng, giọng nói cũng có chút run rẩy: “Cho nên, anh phải đi học nấu ăn?”

“Ừ. Lúc mới bắt đầu học thái thức ăn còn cắt vào tay đấy.” Thân Hạo Khiêm mỉm cười nhìn Mạc Tiểu Hàn, giống như mình đã vụng về mà còn không biết xấu hổ.

Mạc Tiểu Hàn nhìn bàn tay trái của Thân Hạo Khiêm đang để trên bàn, trên ngón trỏ, quả nhiên có một vết sẹo nhàn nhạt. Không nhìn kỹ thì gần như không thấy được.

“Học trưởng Hạo…” Nước mắt Mạc Tiểu Hàn lại muốn chảy ra.

Thân Hạo Khiêm đưa tay vỗ vỗ đầu Mạc Tiểu Hàn: “Cô bé ngốc, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, đã khỏi lâu lắm rồi, nếm thử món ăn một chút xem có dễ ăn hay không.”

Khăn trải bàn màu sắc thanh đạm tôn lên một bàn đầy thức ăn ngon vô cùng hấp dẫn. Thân Hạo Khiêm cầm muỗng múc cho Mạc Tiểu Hàn một chút súp bơ nấu nấm, ngón tay trỏ thử sờ nhiệt độ bên ngoài chén, ánh mắt màu hổ phách cong lên một độ cong đẹp mắt, rồi đưa chén canh cho Mạc Tiểu Hàn: “Tiểu Hàn, uống chút canh trước.”

Mạc Tiểu Hàn cầm muỗng uống một hớp. Ngay sau đó kinh ngạc trợn to hai mắt. Mặc dù canh này nhìn qua đã thấy ngon, nhưng Mạc Tiểu Hàn không ngờ tới nó lại có thể ngon đến như vậy!

Nhẹ nhàng thanh đạm nhưng không quá nhạt, vị ngọt của nấm hòa quyện với vị béo thơm của bơ rất vừa vặn, một hớp canh ấm áp, dọc theo thực quản trôi vào dạ dày, cả người cũng trở nên thư thái dễ chịu.

“Uống quá ngon! Học trưởng Hạo, anh thật giỏi a!”

“Em thích là tốt rồi.” Thân Hạo Khiêm mỉm cười nhìn Mạc Tiểu Hàn, có chút cưng chiều vươn ngón trỏ, giúp Mạc Tiểu Hàn lau chút nước canh dính ở khóe miệng.

“Ưmh…” Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, đột nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên. Bởi vì cô chợt nhớ tới Sở Thiên Ngạo, trước kia ăn cơm, Sở Thiên Ngạo cũng đã từng giúp cô lau nước canh ở khóe miệng như vậy.

Chỉ có điều động tác của Sở Thiên Ngạo bá đạo, thêm vào đó là giọng điệu châm chọc: “Mạc Tiểu Hàn, cô xem tướng ăn của cô kìa, quả thật khó coi chết đi được. Cô là quỷ chết đói đầu thai a!”

Bởi vì Sở Thiên Ngạo châm chọc cùng khi dễ, nên Mạc Tiểu Hàn không thể biết được, động tác giúp cô lau nước canh ở khóe miệng này, lại tình cảm và ngọt ngào như vậy.

Nhưng động tác này do Thân Hạo Khiêm làm, lại tự nhiên như vậy, tình cảm chân thành như vậy. Mạc Tiểu Hàn lúc này mới phát hiện, loại động tác này, chỉ ở những người yêu nhau mới có.

Ánh mắt liếc nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay vô danh của Thân Hạo Khiêm, trái tim chợt co rút lại. Mạc Tiểu Hàn khép hờ đôi mắt, vùi đầu ăn canh.

Thân Hạo Khiêm không nhận ra những thay đổi của Mạc Tiểu Hàn, khóe môi thoáng hiện một nụ cười như mộng ảo, nhìn khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn, chậm rãi nói: “Tiểu Hàn, đây là một ngày vui vẻ nhất trong suốt ba năm nay của anh.”

Học trưởng Hạo, em cũng thế. Đây cũng là vui vẻ nhất trong ba năm qua của em. Chỉ có điều những lời này, Mạc Tiểu Hàn chỉ có thể nói thầm trong lòng. Cô sớm đã không còn tư cách cùng Thân Hạo Khiêm nói gì nữa rồi.

Nhận thấy Mạc Tiểu Hàn yên lặng, ánh mắt như cười của Thân Hạo Khiêm trở nên ảm đạm.

“Tiểu Hàn, em không muốn ở cùng với anh sao?”

“Không có. Em chỉ là …” Mạc Tiểu Hàn đột nhiên không biết trả lời như thế nào.

“Uông… Uông…” Ngoài cửa chợt truyền đến mấy tiếng chó sủa. Mạc Tiểu Hàn chuyển ánh mắt, nghi hoặc nhìn Thân Hạo Khiêm.

Ánh mắt Thân Hạo Khiêm đột nhiên sáng lên, vỗ tay một cái, kêu lên: “Cầu Tuyết, tới đây!”

Một chú chó Nhật toàn thân trắng như tuyết lúc lắc thân hình mũm mĩm chạy tới. Bộ dáng ngây thơ ngốc nghếch, khiến khóe miệng Mạc Tiểu Hàn không khỏi hiện lên nụ cười.

“Cầu Tuyết, đây là Tiểu Hàn, chào đi.” Thân Hạo Khiêm ôm Cầu Tuyết, nâng hai chân trước béo ục béo ịch của nó nhìn Mạc Tiểu Hàn vẫy vẫy.

Là Cầu Tuyết. Mới vừa rồi Thân Hạo Khiêm kêu Cầu Tuyết cô còn chưa kịp phản ứng. Thì ra đây chính chú chó nhỏ lạc đường của Lương Noãn Noãn ngày đó ở bệnh viện .

Trong ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn thoáng hiện nét đau đớn. Cầu Tuyết, Lương Noãn Noãn là mẹ nó, mà Thân Hạo Khiêm, chính là cha của nó .

Sự xuất hiện của nó, nhắc nhở Mạc Tiểu Hàn một sự thật, đó chính là, Thân Hạo Khiêm, là chồng sắp cưới của Lương Noãn Noãn. Mạc Tiểu Hàn cô, từ đầu đến cuối chỉ là người ngoài cuộc.

“Tiểu Hàn, em còn nhớ không? Trước kia em nói, mơ ước lớn nhất của em, là thời điểm tại lễ sinh nhật 18 tuổi có thể có một chú chó nhỏ toàn thân trắng như tuyết.” Giọng nói mềm mại của Thân Hạo Khiêm như mang theo vài phần mất mát, “Cho nên, anh liền lén nuôi Cầu Tuyết, muốn rằng tại lễ sinh nhật 18 tuổi sẽ tặng cho em. Song, còn chưa đến ngày đó, em đã biến mất. Anh tìm khắp nơi, tìm khắp nơi cũng không thấy em.”

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc mở to mắt nhìn Thân Hạo Khiêm, cái gì? Cô không có nghe lầm chớ? Cầu Tuyết là do Thân Hạo Khiêm mua tặng cho cô?

Nhớ lại ngày đó trong bệnh viện, Lương Noãn Noãn nói Cầu Tuyết chính là tâm can bảo bối của Thân Hạo Khiêm, thì ra Thân Hạo Khiêm quan tâm Cầu Tuyết như vậy, là bởi vì, Cầu Tuyết chính là quà tặng hắn chuẩn bị cho cô.

Nội tâm của Mạc Tiểu Hàn như bị ai dùng tay hung hăng siết chặt, đau đến sắp không hít thở được nữa. Nước mắt rớt xuống không hề báo trước.

Sự cố gắng kềm nén cảm xúc rốt cuộc mất khống chế, Mạc Tiểu Hàn khàn giọng kêu gào: “Tại sao anh lại tốt với em như vậy? Anh biết rõ chúng ta là không thể nào! Anh có Lương Noãn Noãn rồi ! Anh là vị hôn phu của cô ấy, các người sắp kết hôn!”

Thân Hạo Khiêm đau lòng nhìn Mạc Tiểu Hàn lệ rơi đầy mặt, đứng lên đi tới bên cạnh cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn ướt lệ của cô lên, giọng nói đau đớn, nhưng rất kiên định nói “Tiểu Hàn, anh có thể cùng Lương Noãn Noãn chia tay. Chỉ cần có thể khiến em hạnh phúc, anh nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.”

“Không!” Mạc Tiểu Hàn khàn giọng nói. Cô biết sự nghiệp của Thân Hạo Khiêm đang khởi sắc, căn cơ của hắn ở thành phố C còn yếu, nếu như có Thị trưởng Lương trợ sức, sự nghiệp của hắn sẽ phát triển không ngừng.

Hơn nữa, cô cũng không có khả năng ở bên cạnh hắn. Sở Thiên Ngạo sẽ không bỏ qua cho cô.

“Tiểu Hàn, vậy em muốn anh thế nào đây?” Giọng nói Thân Hạo Khiêm mang theo điểm bất đắc dĩ.

“Em không biết, Em không biết… Đừng nên ép em nữa…” Mạc Tiểu Hàn khóc đến giọng nói đã trở nên khàn đặc.

Trước kia làm một lúc bốn công việc, bị người ta khi dễ, xem thường, cô đều không hề khóc. Bị ép buộc làm tình nhân của Sở Thiên Ngạo, bị hắn giày vò cùng cười nhạo, cô cũng không khóc. Nhưng ở trước mặt Thân Hạo Khiêm, cô dường như muốn chảy hết nước mắt của một kiếp này.

“Được rồi, được rồi, anh không nói nữa. Đừng khóc, là do học trưởng Hạo không tốt, đã chọc giận khiến em khóc.” Thân Hạo Khiêm đi tới, nhẹ nhàng ôm bờ vai run rẩy của Mạc Tiểu Hàn. Nước mắt của Mạc Tiểu Hàn, đã khiến trái tim hắn đau đớn.

Cầu Tuyết ở bên cạnh họ kêu “Uông Uông” hai tiếng, Thân Hạo Khiêm ôm Cầu Tuyết, đem nó kề sát gương mặt của Mạc Tiểu Hàn: “Tiểu Hàn, chị lại khóc rồi, Cầu Tuyết đang cười nhạo chị nè…! Xấu hổ…”

Mạc Tiểu Hàn mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn thấy Cầu Tuyết đang nghiêng cái đầu lông lá nhìn cô, đôi mắt to đen nhánh tò mò chớp chớp. Bộ dạng ngây thơ ngốc nghếch, lập tức khiến Mạc Tiểu Hàn bật cười.

Thấy Mạc Tiểu Hàn cười, tâm trạng lo lắng của Thân Hạo Khiêm mới buông lỏng. Mạc Tiểu Hàn nhận Cầu Tuyết từ trong tay Thân Hạo Khiêm ôm vào lòng mình, dùng ngón tay khều khều những chiếc lông dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Cầu Tuyết, em dám cười nhạo chị, chị sẽ nhéo mặt của em đó!”

Vừa mới dứt lời, động tác của Mạc Tiểu Hàn chợt hơi chậm lại. Lấy tay khều vào mặt người khác, đây không phải là động tác ưa thích nhất của Sở Thiên Ngạo sao? Hắn thích nhất khều vào mặt Mạc Tiểu Hàn, sau đó nói những lời nói uy hiếρ hoặc là châm chọc.

Mạc Tiểu Hàn chợt phát hiện, động tác vừa rồi cùng giọng nói của cô, mười phần đủ mười phần vô cùng giống Sở Thiên Ngạo!

Có chút ân hận cắn chặt đôi môi. Cô làm sao lại nhớ đến t

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159

Tags: , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất