Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Hào Môn Kinh Mộng 2 – Khế Ước Đàn Ukulele » Phần 148

Hào Môn Kinh Mộng 2 – Khế Ước Đàn Ukulele

Phần 148

Giang Mạc Viễn vốn đang cười thì ánh mắt chợt sững lại.

“Em vốn muốn gọi điện nói anh về, nhưng… mẹ nói, mẹ ngồi một chút sẽ đi ngay.” Trang Noãn Thần thấy vẻ mặt anh thay đổi, trong lòng cảm thấy hơi đau, nghĩ nghĩ rồi nói, “Mẹ nói cùng ba về Bắc Kinh thăm bạn cũ, em nghĩ chắc sau đó ba mẹ cũng chưa đi đâu được, anh hẳn nên bên cạnh ba mẹ.”

Nghe vậy, ánh mắt anh dừng trên mặt cô, không tiếp lời cô ngược lại thấp giọng hỏi, “Mẹ nói gì với em?”

“Mẹ hỏi ngày diễn ra hôn lễ, còn nói sẽ cùng ba đến tham dự.”

Giang Mạc Viễn có chút đăm chiêu.

“Mạc Viễn…” Thấy anh im lặng, Trang Noãn Thần khẽ gọi tên anh.

Nụ cười lần nữa khôi phục trên môi anh, kéo kín áo khoát của cô lại, nhẹ giọng nói, “Như vậy rất tốt.”

“Anh không sao chứ?” Trang Noãn Thần nhìn anh, hỏi.

“Không sao. Sắp đến giờ rồi, đi đăng ký đi.” Giang Mạc Viễn vỗ đầu cô, cười như gió xuân.

Trang Noãn Thần gật đầu, cầm lấy túi.

Lời nói của bà Giang cô không định kể cho Giang Mạc Viễn nghe, nhất là chuyện căn nhà, tuy rằng cô rất nóng lòng muốn hỏi anh là chuyện gì, nhưng lúc này hỏi rõ ràng là nói ra ý của bà Giang với anh, quan hệ giữa anh và ba mẹ đã không hòa hợp rồi, cô không muốn đổ thêm dầu vào lửa.

Về phần căn tứ hợp viện kia, đừng nói cô chẳng có lòng dạ nào mà muốn, cho dù muốn cũng không được, ý tứ của bà Giang rất rõ ràng, thái độ coi khinh như vậy, dù cô ngốc cách mấy cũng có thể cảm nhận được, tình yêu đổi chác, vậy thì coi như giữ lại chút tôn nghiêm đáng thương cuối cùng đi?

Cô sẽ chủ động đợi Giang Mạc Viễn đề cập đến chuyện này, ít ra cũng sẽ không làm ảnh hưởng thái độ của anh với mẹ mình.

***

Phi cơ bay xẹt qua bầu trời Bắc Kinh.

Giang Mạc Viễn vẫn ngồi trong phòng nghỉ chưa đi, nhân viên công tác đỏ mặt bưng tách cà phê sữa đến, lúc cúi xuống đặt trước mặt anh thuận tiện đảo mắt nhìn anh một chút. Chỗ cà phê đó vẫn không nhúc nhích, hương cà phê quanh quẩn bên người.

Thật lâu sau, Giang Mạc Viễn lấy điện thoại di động ra, sau khi nghịch trong tay một lúc mới nhấn một dãy số.

Đầu dây bên kia không bao lâu liền được nối, kết nối xong thì đối phương vẫn không nói gì.

Giang Mạc Viễn âm thầm hít sâu một hơi, thở nhẹ ra, lúc lên tiếng lại nhẹ nhàng trầm thấp, “Cám ơn ba mẹ có thể đến tham dự hôn lễ.”

“Ba và mẹ sở dĩ tham dự hôn lễ của con, chẳng qua không muốn làm mất thể diện nhà họ Giang, con rõ ràng điều đó mà.” Tiếng nói bà Giang lãnh đạm.

“Con biết, nhưng vẫn cảm ơn.” Giang Mạc Viễn mặt không biến sắc, sau hồi lâu lại hỏi, “Bây giờ mẹ và ba vẫn còn ở Bắc Kinh?”

“Đã rời khỏi rồi.”

Trong mắt Giang Mạc Viễn ít nhiều nổi lên sự mất mát, “Vậy… chúc ba mẹ thượng lộ bình an.”

Đầu dây bên bà Giang im lặng một chút, khi nói lại rất thấm thía, “Mạc Viễn, có lời mẹ vốn không muốn nói, nhưng con đã gọi điện, mẹ không thể không nói.”

“Mẹ cứ nói đi.” Giang Mạc Viễn điều chỉnh tư thế ngồi.

Đầu dây bên kia như thở dài, “Mẹ thực sự không hiểu, rốt cục con yêu Sa Lâm nhiều bao nhiêu, mới có thể nhớ mãi không quên dù nó đã chết, thậm chí nực cười đến nỗi cưới một cô gái có diện mạo y hệt nó về làm vợ. Không phải con không biết, ba mẹ vừa nhìn thấy khuôn mặt đó thì liền đau lòng, con làm vậy chính là đang đâm dao vào tim của ba mẹ đấy.”

“Mẹ à, con cưới Trang Noãn Thần không phải vì Sa Lâm.” Giang Mạc Viễn giơ tay xoa huyệt thái dương.

“Cho dù con có thực sự yêu Trang Noãn Thần, chẳng qua là bởi vì nó giống Sa Lâm thôi!” Tiếng nói của bà Giang có vẻ không vui, “Năm đó là con chính miệng thề thốt sẽ không có quan hệ và tiếp xúc gì với Sa Lâm nữa, nếu không sẽ nhận lấy trừng phạt, con mang Trang Noãn Thần về nhà họ Giang là muốn chứng minh điều gì? Dùng sự đau đớn thể xác của con để ép ba mẹ tiếp nhận nó ư?”

“Mẹ…”

“Mạc Viễn, mẹ nói cho con biết, mẹ sẽ không chấp nhận Trang Noãn Thần, ba con cũng vậy. Tuy nó thực sự vô tội, nhưng hết cách rồi, mẹ chỉ cần nhìn thấy mặt nó, e là chỉ một chút nét tương đồng thôi thì mẹ cũng cảm thấy toàn thân không thoải mái, thậm chí càng nhớ đến em trai con bị hai đứa bức tử như thế nào!”

Giang Mạc Viễn nhắm mắt lại, bàn tay đặt trên đùi siết chặt lại.

“Con đã quyết định cưới Trang Noãn Thần, ba mẹ cũng chẳng có biện pháp. Lúc sáng ở nhà con, mẹ có nói với Trang Noãn Thần là nó không xứng với con, nhưng thực tế mẹ lại cho rằng, là con không xứng với nó.” Tiếng bà Giang thật khắc khe, “Nếu không phải nó trông giống Sa Lâm, mẹ nghĩ mẹ sẽ thích nó. Mẹ chưa từng gặp qua cô gái nào trong sáng như vậy, có thể xem một người ích kỷ như con là người tốt, mẹ còn chưa bao giờ nghe thấy có người vợ nào lại dùng từ này hình dung chồng mình, nhất là dùng từ này để hình dung con.”

Giang Mạc Viễn mở mắt, giọng nói lạnh nhạt, “Con không hiểu ý nghĩa của lời này cho lắm.”

“Con là đứa thông minh nhất trong hai đứa con trai của mẹ, sao lại không hiểu ý của mẹ chứ? Con là con mẹ, mẹ hiểu bản tính của con, từ nhỏ đến lớn con muốn thứ gì sẽ cố gắng chiếm cho bằng được, thậm chí bất chấp tất cả, đừng tưởng rằng mẹ không biết con dùng cách gì để lấy được Trang Noãn Thần.” Bà Giang như thật mệt mỏi, thở dài, “Mạc Viễn, giấy không gói được lửa đâu, sự ích kỷ của con đã hoàn toàn phá hủy Trang Noãn Thần, nếu có một ngày bị nó phát hiện, con sẽ hoàn toàn mất đi nó.”

“Sẽ không, con sẽ không để chuyện này xảy ra.” Giang Mạc Viễn nắm chặt tay, tròng mắt co rút.

“Con không phải thần thánh, tay con che trời cũng có hạn thôi, con lừa nó, rồi sẽ có một ngày chân tướng bị bại lộ.”

“Cho dù thực sự có ngày đó, con cũng sẽ không buông cô ấy ra.” Giọng điệu Giang Mạc Viễn chuyển lạnh, nhấn mạnh từng chữ.

Đầu dây bên kia thoáng im lặng, sau lúc lâu bà Giang mới buông tiếng thở dài, “Mẹ biết con sẽ như vậy mà, tự giải quyết cho tốt đi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Giang Mạc Viễn lẳng lặng nhìn di động, con ngươi càng thêm u ám.

Đúng vậy, thứ gì là của anh, ai cũng đừng hòng cướp đi!

***

Giao thừa ở Cổ Trấn lúc nào cũng náo nhiệt.

Chợ phiên kéo dài đến giữa trưa giao thừa mới hết, đợi sau khi Trang Noãn Thần về nhà, ba mẹ cô đã mua túi lớn túi nhỏ ở chợ xách về. Thời tiết bên ngoài thật tốt, không có mưa, hàng xóm qua lại càng thêm thường xuyên, mang hạt dưa, mứt khô cùng chút quà đến biếu tặng lẫn nhau.

Trên con đường rải đá đầy tiếng cười của bọn trẻ.

Dưới cây cổ thụ ngàn năm, bọn trẻ vây quanh cùng nhau làm đèn lồng đơn giản, dùng để đêm giao thừa và rạng sáng mùng một chúc tết lẫn nhau.

Nhà nhà đều chuẩn bị sẵn bao lì xì, để phát cho lũ trẻ.

Nhà họ Trang cả ngày đều bận rộn, hàng xóm qua chúc tết không ít, bởi vì sự cống hiến của nhà họ Trang với Cổ Trấn đã được người dân nơi đây tôn trọng.

Ăn cơm đại khái, Trang Noãn Thần liền giúp mẹ gói sủi cảo.

Ba cô ngồi trong sân nhàn nhã làm đèn hoa đăng, miệng còn hát điệu dân gian của Bắc Kinh, cửa sân rộng mở, có mấy bạn nhỏ nhà hàng xóm vui cười đi ngang qua, ba cô sẽ chia cho bọn nhỏ vài cái đèn hoa ông làm.

Trước giờ Cổ Trấn đều có một truyền thống, không biết lưu truyền bao đời nay, bởi vì dân Cổ Trấn thuần hậu chất phác, tối không có trộm, cho nên buổi tối người dân ở đây hiếm khi khóa cửa, chỉ móc hờ. Đến hôm giao thừa, cửa nhà ai cũng rộng mở, mang hàm ý hoan nghênh hàng xóm đến thăm.

Điệu hát dân gian truyền vào trong nhà, bà Trang cười, nói với Trang Noãn Thần, “Nhìn xem, cả đời ba con cũng chỉ biết hát mỗi bài này.”

“Lại nói xấu gì sau lưng tôi đấy?” Bởi vì cửa nhà cũng để mở, ông Trang thính tai nghe thấy, cố ý hỏi vọng vào.

Trang Noãn Thần và mẹ cô không nhịn được bật cười ha ha.

Ngoài sân, ông Trang lại cao giọng hát điệu dân gian.

Nhân khẩu dù không nhiều bằng nhà khác, nhưng quan trọng là vui vẻ.

Trang Noãn Thần trở về nhà sẽ dễ dàng cảm giác được niềm vui này, gói xong cái sủi cảo trong tay, đặt sang một bên rồi nói, “Vẫn là nhà chúng ta tốt nhất.” Nhà cô tuy gia cảnh bình thường, nhưng lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc. Nghĩ đến Zurich, nhà họ Giang gia nghiệp to lớn, nhưng lại thiếu thứ hạnh phúc đơn sơ này, không khỏi cảm thấy đau lòng thay cho Giang Mạc Viễn.

Sau khi về nhà, ba mẹ có hỏi qua gia cảnh nhà họ Giang, Trang Noãn Thần cũng lựa mặt tốt mà nói, che giấu chuyện kinh hồn bạt vía kia, cô không muốn để ba mẹ lo lắng.

Bà Trang gói nhanh sủi cảo, sau khi nghe Trang Noãn Thần kể xong thì thở dài, “Cái tên Giang Phong này ba và mẹ đều từng nghe nói, không ngờ bây giờ lại thành cha chồng con. Mẹ chồng con cũng không đơn giản đâu, tên là Lâm Kỳ đúng không?”

Trang Noãn Thần đang chuẩn bị nhét nhân vào bánh sủi nghe vậy thì ngạc nhiên, “Cái này… con còn không biết, mẹ, mẹ quen biết à?”

“Không phải mẹ quen biết, là những sinh viên ở thời đại của mẹ đều biết, có lẽ là tin tức mà mọi người quan tâm nhất thời bấy giờ.” Bà Trang nhanh nhẹn nhét nhân bánh sủi, lại lấy cái thau trong đó có bột bánh ra nhào nặn, “Giang Phong – Lâm Kỳ, chính là một tình yêu truyền kỳ, ai mà không biết.”

“Mẹ, mẹ kể cho con nghe với.” Trang Noãn Thần nghe mà hiếu kỳ.

“Giang Phong chắc mẹ không cần nói nhiều con cũng biết, ông ấy là một trong những người sớm giàu có nhất trong nước, thậm chí là người ưu tú. Nghe lúc ông ấy tiếp nhận phỏng vấn từng nhắc đến, có một lần ông ra nước ngoài làm ăn liền quen biết Lâm Kỳ. Lâm Kỳ, có thể người trong nước không biết nhiều về bà ấy, cho dù có biết cũng là thông qua Giang Phong. Lâm Kỳ là người Hoa Kiều, là nhà vật lý học nổi tiếng, bà ấy từng đưa ra rất nhiều khái niệm khoa học mà hiện giờ vẫn còn được quốc gia xem trọng, đương nhiên, quốc gia mà mẹ nói là Thụy Sĩ, không phải Trung Quốc. Cả nhà họ Lâm đều làm nghiên cứu khoa học, ba của bà ấy còn có hứng thú với vật lý học lượng tử, còn từng nghiên cứu chung một đề tài khoa học với Hawking[1], gia đình của Lâm Kỳ như một báu vật quốc gia được nhà nước bảo vệ. Giang Phong yêu Lâm Kỳ, vì bà ấy mà bỏ hết tất cả sự nghiệp trong nước, cho nên lúc ấy trong nước chấn động không nhẹ.”

Trang Noãn Thần nghe mà kinh ngạc, dừng động tác, nuốt nước bọt, gian nan nói, “Người mẹ nói chính là khoa học gia vĩ đại bị liệt toàn thân, Stephen William Hawking?”

“Đúng vậy.” Bà Trang gật đầu, có chút đăm chiêu, “Không ngờ gia thế Giang Mạc Viễn lớn như vậy, càng không ngờ ba mẹ chồng con lại nổi tiếng như vậy. Mẹ còn nhớ từng đọc qua luận văn của Lâm Kỳ, lúc ấy luận văn của bà đoạt được giải thưởng trên trường quốc tế, rất lợi hại.”

[1] Tên đầy đủ là Stephen William Hawking (sinh ngày 8/1/1942), là một nhà vật lý lý thuyết, vũ trụ học, tác giả viết sách khoa học thường thức người Anh, hiện là Giám đốc Nghiên cứu tại Trung tâm Vũ trụ học lý thuyết thuộc Đại học Cambridge. Trong số những công trình khoa học quan trọng của ông, nổi bật nhất là sự hợp tác với Roger Penrose về lý thuyết kỳ dị hấp dẫn trong khuôn khổ thuyết tương đối tổng quát, và tiên đoán lý thuyết hố đen phát ra bức xạ (tức bức xạ Hawking). Hawking là người đầu tiên khởi đầu một nền vũ trụ học dựa trên sự thống nhất giữa thuyết tương đối tổng quát và cơ học lượng tử. Ông là người ủng hộ mạnh mẽ cách diễn giải đa vũ trụ về cơ học lượng tử. (Nguồn wiki)

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258Phần 259Phần 260Phần 261Phần 262Phần 263Phần 264Phần 265Phần 266Phần 267Phần 268Phần 269Phần 270Phần 271Phần 272Phần 273Phần 274Phần 275Phần 276Phần 277Phần 278Phần 279Phần 280Phần 281Phần 282Phần 283Phần 284Phần 285Phần 286Phần 287Phần 288Phần 289Phần 290Phần 291Phần 292Phần 293Phần 294Phần 295Phần 296Phần 297Phần 298Phần 299Phần 300Phần 301Phần 302Phần 303Phần 304Phần 305Phần 306Phần 307Phần 308Phần 309Phần 310Phần 311Phần 312Phần 313Phần 314Phần 315Phần 316Phần 317Phần 318Phần 319Phần 320Phần 321Phần 322Phần 323Phần 324Phần 325Phần 326Phần 327Phần 328Phần 329Phần 330Phần 331Phần 332Phần 333Phần 334Phần 335

Tags: , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất