Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Diêm Vương Phúc Hắc – Vương Phi Gây Rối » Phần 40

Diêm Vương Phúc Hắc – Vương Phi Gây Rối

Phần 40

Tam ca tên là Hồng Lệ, người cũng như tên, hắn có một đôi mắt màu đỏ như ngọn lửa, xinh đẹp trẻ trung ai cũng kinh ngạc. Có điều, tính cách hơi nhỏ mọn và tính tình trẻ con nhưng cũng là người được sủng ái nhất. Hắn có tài ca múa, mọi người ngày đêm vui vẻ đều dựa vào tài ca múa của hắn, danh chấn cả Nguyệt Tố thành. (Meg: nguyên văn của nó là tháng tố, nhưng giáo trình hán ngữ của em ghi tháng = nguyệt, nên để thế)

Đôi mắt đỏ yêu mị, Tiểu Vũ lấy lại tinh thần, nhìn nam nhân đang ở trong bồn tắm, đây chính là người mà Tư Huyền đã nói, tam ca Hồng Lệ? Hồng Lệ thấy Tiểu Vũ đứng im tại chỗ, sững người nhìn hắn, bất giác giương môi khẽ cười, biểu hiện gợi cảm mê người.

“Sao hôm nay ngũ đệ lại biến thành câm rồi? Tốt lắm tốt lắm, mau đến đây chà lưng giúp ta, buổi tối còn phải diễn đó, chẳng lẽ người không muốn kiếm tiền?”

Thấy không thể từ chối được, Tiểu Vũ bất đắc dĩ nhắm mắt đi về phía trước hai bước, nhận lấy chiếc khăn lông của Hồng Lệ, cúi đầu lúng túng chà lưng giúp hắn. Ngồi ở trong bồn tắm, ánh mắt của Hồng Lệ quay vòng, ngẩng đầu nhìn người đứng ở phía sau đang giúp hắn chà lưng tà mị cười một tiếng. Bất chợt dang tay, kéo lấy cổ áo Tiểu Vũ, nhân lúc nàng kinh ngạc, một tay ném nàng vào bồn tắm. Uỳnh! Bọt nước văng khắp nơi. Tiểu Vũ có chút chật vật bò dậy, cố vịn bừa vào một điểm tựa để đứng lên, khi mở mắt ra, đập vào mắt nàng chính là lồng ngực trắng noãn của ai đó. Lồng ngực đó hiện giờ đang khẽ rung rung, từ đỉnh đầu nàng truyền đến một tiếng cười thực vui vẻ:

“Haha, Ngũ đệ. Ngươi hôm nay quả nhiên có việc gì đó nha, mới có như vậy mà đã bị ta đánh lén. Có thời gian thì phải tìm đại ca luyện chút võ công đi”

Hồng Lệ vừa cười vừa đỡ lấy Tiểu Vũ. Bồn tắm tuy lớn nhưng dù sao thể tích cũng có hạn. Hồng Lệ dù sao cũng là một nam nhân có vóc người to lớn cao ngạo, giờ phút này Hồng Lệ đến gần Tiểu Vũ, cái đầu nhỏ bé của nàng lập tức tưởng tượng lan man, nàng đang cùng một nam nhân dáng dấp yêu nghiệt ở trong cùng một bồn tắm? Mẹ nó! Tiểu Vũ chợt đứng lên, không ngại một thân áo bào xanh ướt nhẹp, luống cuống ra khỏi bồn tắm, không để ý tới yêu nghiệt ở trong bồn. Thấy vậy, Hồng Lệ bật cười ha ha. Nàng đem khăn lông ném trả cho hắn rồi xoay người nhanh chóng rời đi, không dám quay lại lần nữa. Cho đến khi đi ra khỏi cửa rồi, nàng còn nghe thấy tiếng của Hồng Lệ vọng lại từ phía sau

“Ngũ đệ! Xấu hổ cái gì chứ! Chỉ là tắm chung thôi mà, khi còn bé không phải chúng ta cũng đã tắm chung rồi hay sao. Yên tâm đi, Tam ca sẽ chịu trách nhiệm với ngươi!”

Tiểu Vũ luống cuống không kịp chạy trốn, trong lòng thầm than ‘A di đà Phật! Tội lỗi! Tội lỗi’. Nàng mặc dù không phải sắc nữ nhưng nhìn thấy sắc đẹp như thế ngay trước mặt, chảy vài giọt nước miếng, phun một chút máu mũi cũng là việc bình thường.( Miu: Nguỵ biện, tất cả chỉ là ngụy biện)

Sau khi thoát khỏi tâm trạng bối rối, các giác quan của nàng bắt đầu lấy lại cảm giác. Hiện giờ toàn thân nàng ướt đẫm, rất là nhếch nhác. Thế nhưng, nàng không thông thuộc đường ở đây nên về phòng thay y phục kiểu gì đây? Đang lúc buồn bực thì nàng thấy cách đó không xa có một người đang đi tới. Người đó mặc chiếc áo màu xanh lá cây nhạt, dáng dấp rất xinh đẹp, trong đầu Tiểu Vũ ngay lập tức nhớ tới lời của Tư Huyền.

Tứ ca tên là Bích Hiên, lòng dạ như bồ tất, không thể trơ mặt nhìn người khác chịu khổ. Ra cửa chỉ cần gặp tên ăn xin, cũng không quản đối phương là người lừa gạt, hắn sẽ luôn ném chút bạc vụn cho bọn hắn. Sau này, không biết người nào truyền tin này đi khắp nơi, làm cho Tứ ca chỉ cần vừa ra khỏi cửa là sẽ gặp rất nhiều tên ăn xin trên đường hắn đi. Mà Tứ ca còn không quản ngại phát tiền cho tất cả những tên ăn mày trên đường mà hắn gặp, sau khi bố thí xong rồi mới nhớ ra mình ra ngoài để thay người ta đặt mua hàng hoá. Thường thường, hắn cũng rất hay nhặt những con mèo hay con chó hoang về nhà, đại ca vì thế mà rất đau đầu nhưng mà không thể nói hắn cái gì. Chỉ là từ đó, không bao giờ để hắn ra ngoài đặt mua hàng hoá thường ngày nữa. Ha ha, Bích Hiên hay mặc đồ màu xanh lá. Tiểu Vũ nheo mắt lại, cuối cùng cũng tìm được người dẫn đường rồi. Tiểu Vũ cười híp mắt, chạy ra ngoắc ngoắc gọi Bích Hiên. Quả nhiên mỹ nam mặc áo xanh mỉm cười đi tới.

Đến gần thì chợt kinh ngạc nói:

“Ngũ đệ? Ngươi làm sao mà lại biến thành bộ dạng này?”

Tiểu Vũ bất đắc dĩ cười khổ, lắc đầu một cái tỏ vẻ không muốn giải thích, nhưng lại không muốn lộ ra sơ hở nên cố bình tĩnh nói với Bích Hiên:

“Không có sao, chỉ là không cẩn thận rơi xuống nước thôi. Cái đó, ta có chút lạnh, trước tiên ngươi có thể lấy một bộ y phục cho ta thay được không?”

Bích Hiên nhát mắt mấy cái, thần sắc có chút không hiểu, đưa ngón tay chỉ về phòng bên cạnh, mở miệng nói:

“Đó không phải là phòng của ngươi sao? Ngươi có thể trở về phòng thay a”

Tiểu Vũ thuận tiện nhìn lại, lúng túng không hiểu, trong miệng thầm than ‘Làm sao mà biết được chứ? Phòng nào cũng thiết kế như nhau, bình thường làm sao có thể phân rõ phòng của ai’ Bích Hiên tai rất thính, nghe Tiểu Vũ nói vậy không khỏi đưa tay sờ chán Tiểu Vũ, có chút ân cần nói:

“Ngũ đệ không sao chứ? Có phải trúng gió nên thần trí mơ hồ không? Có cần ta kêu nhị ca đến xem không?”

Tiểu Vũ trợn mắt, nghĩ thầm ‘có ngươi mới thần trí mơ hồ! Ai mà gặp gõ được mấy huynh đệ nhà ngươi chắc thần trí cũng đều mơ hồ cả!’ Rồi nàng phất phất tay nói:

“Không sao, không sao, ta trở về phòng thay quần áo, ngươi định đi làm gì thì làm đi”

Dứt lời, Tiểu Vũ cất bước rời đi. Bích Hiên còn có chút không hiểu đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng dáng Tiẻu Vũ rời đi, gãi gãi tai, lẩm bẩm, giống như là thần trí vẫn còn mơ hồ…

Tiểu Vũ vội vã trở về phòng. Mở tủ treo quần áo ra, đập vào mắt nàng toàn là những chiếc áo màu xanh nước biển.

Xem ra bảy anh em nhà này mỗi người có một màu riêng. Tiểu Vũ lắc đầu một cái, tuỳ ý cầm một cái áo màu xanh ném lên giường, đưa tay ra muốn cởi thắt lưng thì chợt dừng lại. Trời ạ, đây chính là thân thể của một nam nhân a. Muốn thay quần áo chả phải cởi sạch sao? Ách…Cái này….Tiểu Vũ trong lòng rối loạn, không biết làm thế nào cho phải. Hiện tại toàn thân nàng ướt nhẹp, vô cùng khó chịu, nhưng nếu thay quần áo thì sẽ..nhìn thấy hết của nam nhân này.

Ngũ Ca tên là Túc Thanh, cũng là một nam nhân rất lợi hại, đầu óc thông minh vô cùng. Các cửa hàng lớn nhỏ của Nhạc gia toàn bộ đều giao hắn xử lí. Nhạc gia ngày đêm có thể vui vẻ phồn hoa, công lao của Ngũ ca là không nhỏ. Túc Thanh, Túc Thanh, Tiểu Vũ thấp giọng mặc niệm. Không phải là ta cố ý làm xấu thanh danh của ngươi, chờ ta làm xong việc, sẽ hoàn toàn biến mất trước mắt ngươi. Đấu tranh tư tưởng một hồi, Tiểu Vũ quyết định trước tiên cứ thay quần áo đã. Trong miệng nàng không ngừng lẩm bẩm phi lễ chớ phi lễ chớ nhìn sau đó bắt đầu nhắm mắt cởi quần áo. Nàng cố gắng không để cho mình chạm vào bất kỳ địa phương nào không nên chạm, cố gắng không sờ đến da thịt của hắn, khó khăn lắm Tiểu Vũ mới hoàn thành quá trình thay y phục đầy gian nan. Vỗ vỗ ngực, Tiểu Vũ lại khôi phục tinh thần sảng khoái rồi tự nhủ ‘đi thôi, mau đi làm chính sự thôi!’

Đẩy cửa ra, chợt nàng cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Dường như có một thanh âm đang quanh quẩn trong đầu nàng.

“Nữ nhân đáng chết, dám lợi dụng thân thể của ta, mau đi ra ngoài cho ta!”

Tiểu Vũ tay cầm cạnh cửa, ra sức lắc đầu một cái. Thật không ngờ linh lực của Túc Thanh lại lớn hại như vậy, thiếu chút nữa ép được hồn của nàng thoát ra rồi.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207

Tags: , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất