Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Dịch Lộ Lê Hoa » Phần 3

Dịch Lộ Lê Hoa

Phần 3

Tay Vàng Xem Bệnh Cũ

Lộ Dao đi cùng Trương Tam Phong và Ân Lê Đình hơn một ngày thì đến chân núi Võ Đang. Đầu mùa hạ chính là thời điểm núi Võ Đang đẹp nhất. Nhìn gần, sắc xanh biêng biếc, hoa mọc khắp nơi. Trông xa, núi cao trập trùng, mây trời mênh mông, trong núi cỏ hoa ngát hương đua nhau khoe sắc, chim hót suối reo làm cho người lần đầu tiên lên Võ Đang như Lộ Dao cực kỳ hưng phấn. Ân Lê Đình đi bên cạnh chỉ trỏ, giải thích cho nàng phong cảnh trong núi và các truyền thuyết khác, trên vai cõng bọc hành lý khổng lồ của Lộ Dao. Dọc đường, Lộ Dao thấy Ân Lê Đình cõng bọc hành lý to như vậy leo núi còn vừa đi vừa nói chuyện với mình, mặt không đỏ thở không gấp, không khỏi tặc lưỡi.

Trên đường đi, hai thầy trò Trương Tam Phong đều đi chậm chờ loa, Ân Lê Đình lại càng săn sóc hơn. Cho dù thế, lên được đến Tích Vũ hiên cách Tử Tiêu cung không xa, Lộ Dao đã đi hai ngày đường vẫn cứ thở hồng hộc. Ngày đầu hạ dài hơn đêm, bây giờ đương lúc hoàng hôn chạng vạng, Lộ Dao đưa mắt nhìn bao quát, Tử Tiêu cung nằm giữa lưng chừng núi bị ánh mặt trời đã ngả về tây nhuộm thành màu vàng sẫm, cung điện tầng tầng không lớn lắm nhưng dựa lưng vào đỉnh núi xanh biếc, mây mù lượn lờ, linh khí đặc biệt bức người.

Hai đạo đồng rảo bước lên trước, thấy Trương Tam Phong lập tức quỳ xuống làm lễ: “Bái kiến sư tổ.”

Lộ Dao thấy không nhịn được trợn tròn mắt, bụng nghĩ quy củ núi Võ Đang này lớn thật, gặp mặt cũng phải quỳ. Ân Lê Đình đứng bên thấy vẻ mặt nàng, thấp giọng giải thích: “Sư phụ quanh năm bế quan sau núi không ra khỏi cửa, đám đệ tử đời thứ hai rất ít được gặp, lần này tất nhiên quỳ làm lễ rồi.”

Lộ Dao nghe xong nháy nháy mắt, quả nhiên thấy Trương Tam Phong đã cho hai đạo đồng đứng dậy. Hai người cúi đầu chào theo kiểu đạo gia với Ân Lê Đình, nói: “Bái kiến lục sư thúc.”

“Các ngươi đi báo với đại sư huynh, nói sư phụ mời một đại phu về xem bệnh cho tam ca.” Ân Lê Đình căn dặn.

Hai đạo đồng không dám chần chừ, lập tức chạy đi.

Ba người băng qua Tích Vũ hiên, đi qua tiền điện và rừng bia, vào thẳng chính điện Tử Tiêu cung. Lúc này toàn bộ đèn trong chính điện thắp sáng, một đạo sĩ trung niên từ trong điện đi ra nghênh đón từ xa, thấy Trương Tam Phong liền vội vàng hành lễ, gọi: “Bái kiến sư phụ.”

Người này chính là đại đồ đệ Võ Đang Tống Viễn Kiều.

Lộ Dao tỉ mỉ quan sát, thấy ông ta chưa tới bốn mươi, dáng người vừa tầm, mặc áo đạo sĩ, vẻ mặt khiêm tốn nhã nhặn. Mấy thầy trò làm lễ chào hỏi xong, Trương Tam Phong ngồi xuống ghế chính giữa điện, Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình đứng một bên. Lộ Dao nhìn trước nhìn sau, đang cân nhắc xem nên tìm chỗ ngồi xuống hay là vẫn đứng giữa điện thì nghe Trương Tam Phong lên tiếng: “Viễn Kiều, vị Lộ cô nương này do thầy mời đến khám bệnh cho Đại Nham.”

Tống Viễn Kiều đã nghe đạo đồng thông báo, đã âm thầm quan sát từ lúc Lộ Dao vào điện, thấy nàng chừng mười tám mười chín, không xác định có phải người sư phụ mời về hay không. Mãi đến chừng nghe Trương Tam Phong giới thiệu mới tin thật, không dám sơ suất, bước lên trước cúi đầu làm lễ: “Lộ cô nương, tại hạ Võ Đang Tống Viễn Kiều.”

Lộ Dao vội vàng đáp lễ: “Không dám không dám. Ta tên Lộ Dao, là một đại phu. Hôm trước một lễ của Ân thiếu hiệp đã làm ta đụng trúng eo rồi, ngài không cần lại lần nữa, ta sợ không biết lại đụng vào đâu đây.”

Tống Viễn Kiều nghe xong không khỏi giật mình, nghĩ bụng cô nương này hình như không biết lạ, nói chuyện thẳng tính quá. Có điều ông tu thân dưỡng tính đã lâu, mặt không tỏ vẻ gì, Ân Lê Đình đứng cạnh lại thấy buồn cười, nói: “Đại ca đừng trách, tính Lộ cô nương rất bộc trực.”

Lộ Dao xưa nay ghét nhất cái kiểu lạ mặt gặp nhau còn hỏi han ân cần, vì thế nhấp một ngụm trà, nói thẳng: “Không biết bây giờ ta đi xem thương thế bệnh nhân có thuận tiện không?”

“Lộ cô nương từ xa đến làm khách, đi đường mệt mỏi, chi bằng nghỉ ngơi một đêm trước, ngày mai lại nhìn không muộn.” Tống Viễn Kiều nói.

Lộ Dao lắc đầu: “Đi xem trước đi, để ta biết ngọn nguồn, nếu không lại nghĩ ngợi cả đêm.”

Tống Viễn Kiều thấy Lộ Dao kiên trì, bản thân cũng thấp thỏm không biết bệnh tình Du Đại Nham có chữa được không, một bên sai người đi sắp xếp, một bên cùng Ân Lê Đình dẫn Lộ Dao đi tới viện phụ phía sau.

Băng qua chính điện và Thập Phương đường đến một cái sân viện rộng rãi. Trong sân cây tùng bao quanh, bên hông có một cánh cổng tròn, đi qua công, men theo đường rải đá cuội mấy khắc, đến một sân viện khác có ba lối vào ba lối ra, trang trí tinh xảo đẹp đẽ không kém gì sân viện đằng trước.

Vào phòng chính, Lộ Dao chỉ thấy một người nằm trên giường, nhìn gần người này nhợt nhạt gầy gò, hai má lõm sâu, nhìn rất tiều tụy. Lộ Dao cau mày, quay đầu hỏi Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình: “Bị thương bao lâu rồi? Lấy đơn thuốc thường ngày cho ta xem.”

Tống Viễn Kiều sai đạo đồng đi lấy đơn thuốc, một bên nói: “Đã bốn năm ba tháng rồi.”

Nghe xong, lông mày Lộ Dao chau càng chặt, Ân Lê Đình và Tống Viễn Kiều nhìn mà không khỏi lo lắng. Lúc này Du Đại Nham chầm chậm mở mắt ra, có lẽ là bị mọi người đánh thức.

Lộ Dao và Ân Lê Đình hai người gần chàng ta nhất, nhìn thấy Du Đại Nham tỉnh lại trước tiên. Ân Lê Đình bước lên, cầm lấy ly trà đạo đồng bưng tới, đút cho Du Đại Nham uống nửa chén mới nói với Du Đại Nham: “Tam ca, sư phụ mời Lộ đại phu về khám cho huynh.” Hơn nửa ngày tầm mắt Du Đại Nham mới ngưng đọng lại, động đậy đôi môi, cất giọng hơi khàn: “Đều do ta làm phiền sư phụ lão nhân gia người lo lắng.” Ân Lê Đình thấy dáng vẻ tiều tụy của tam ca, nhớ tới mấy năm trước tam ca mình là một hán tử mạnh mẽ tài ba, không nhịn được đỏ hoe mắt.

Lộ Dao thấy tình cảnh này, chân mày đã co cụm lại, nhấc tay đẩy đẩy Ân Lê Đình, thấy chàng rơm rớm nước mắt, dứt khoát kéo chàng qua một bên, nàng tự mình ngồi xuống cạnh giường thay chỗ Ân Lê Đình, nhìn Du Đại Nham cười tươi rói: “Du tam hiệp, ta là Lộ Dao, Lộ trong đường đi, Dao trong xa xôi. Ta là đại phu, tôn sư mời ta lên Võ Đang khám bệnh cho huynh.”

Du Đại Nham thấy Lộ Dao cười đặc biệt chói lọi, giật mình. Từ lúc chàng bị thương tới nay, bất kể là sư huynh đệ hay là môn hạ đệ tử, chăm sóc chàng cực kỳ thỏa đáng nhưng cứ mỗi lần thấy chàng, không lộ ra vẻ mặt thê thảm thì cũng e dè cẩn trọng, ngược lại lần đầu tiên có người cười đến vui vẻ như vậy. Giờ phút này đáy lòng không biết là tư vị gì nữa.

Lộ Dao cũng không đợi Du Đại Nham nói, tự mình thăm mạch mấy giây, lại nhìn đơn thuốc Tống Viễn Kiều đưa qua, nói với Du Đại Nham: “Ta cần cởi quần áo huynh, xem kỹ vết thương.”

Du Đại Nham nghe xong hơi do dự. Lộ Dao là một cô nương, chàng cứ cảm thấy không hợp lễ nghĩa. Lộ Dao liếc chàng trợn mắt: “Chẳng lẽ các vị muốn ta xem qua một lớp quần áo? Nếu vậy xảy ra sự cố gì cũng không liên quan đến ta.”

Nửa ngày sau, Ân Lê Đình nói với hai người: “Tam ca, Lộ cô nương là đại phu, lại có hai huynh đệ chúng ta cũng ở chỗ này, không sao đâu.”

Tống Viễn Kiều cân nhắc sơ sơ, rốt cuộc bệnh tình tam sư đệ vẫn quan trọng hơn, bèn gật đầu đáp ứng. Hai người giúp Lộ Dao cởi đồ trên người Du Đại Nham. Lộ Dao cẩn thận tỉ mỉ quan sát khớp xương gân cốt từng chỗ bị thương, thỉnh thoảng xoa nắn nhéo nhẹ, hỏi Du Đại Nham có đau chỗ nào không, tất tật đều ghi vào giấy.

Đến khi kiểm tra xong hết tứ chi, Lộ Dao ngồi thẳng người lên, thấy sư huynh đệ ba người thậm chí Trương Tam Phong ngồi một bên đều nhìn mình chằm chằm, bèn cười với Du Đại Nham một cái, nói: “Hôm nay Du tam hiệp nghỉ ngơi cho khỏe đi. Lộ Dao cần suy nghĩ biện pháp chữa trị một chút, ngày mai lại tới thăm huynh, chừng đó sẽ nói kỹ với huynh.” Bốn năm nay Du Đại Nham gặp qua vô số đại phu, vốn chẳng ôm hi vọng gì nữa, nghe Lộ Dao nói vậy cũng chỉ nhàn nhạt ừ một câu.

Bên này Lộ Dao cùng mấy người Tống Viễn Kiều quay lại đại điện, mọi người đều chờ Lộ Dao nói, lại thấy từ sau khi ra khỏi phòng Du Đại Nham, khuôn mặt tươi cười trầm xuống, cúi đầu không nói. Tình cảnh này khiến Tống Viễn Kiều, Ân Lê Đình hai người thấp thỏm không yên, chỉ sợ ngay cả vị đại phu này cũng nói không chữa được. Trương Tam Phong ngồi trên ghế chủ vị giờ phút này khí định thần nhàn không nói lời nào.

Hồi lâu, rốt cuộc Lộ Dao ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt ba người, mở miệng: “Thương tích của Du tam hiệp, chữa thì ta có thể chữa.” Nói xong một câu, mặt Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình lập tức sáng lên, mừng rỡ nhìn qua. Bốn năm nay gặp vô số đại phu, Lộ Dao là người đầu tiên nói thương thế của Du Đại Nham có thể chữa. “Từ từ đã! Ta còn chưa nói xong. Ta có thể chữa, nhưng chữa lành hay không lại do các vị.”

Dứt lời, Tống Viễn Kiều, Ân Lê Đình hai người đều ngơ ngác, tim đột ngột bị treo lơ lửng giữa không trung. Chỉ thấy Lộ Dao nghiêm mặt nói: “Tình trạng hôm nay của Du tam hiệp, có năm phần là do vết thương ở tứ chi nhưng năm phần còn lại là do sư huynh đệ các người.”

Tống Viễn Kiều, Ân Lê Đình không khỏi quay mặt nhìn nhau. Bốn năm nay bọn họ hết lòng săn sóc Du Đại Nham từng li từng tí, chỉ sợ có gì sơ sót. Không nghĩ Lộ Dao lại nói như vậy.

“Lộ cô nương nói vậy là sao, xin nói rõ hơn.” Tống Viễn Kiều hỏi.

“Khớp xương gân cốt tứ chi của Du tam hiệp đều gãy, tuy rằng nghiêm trọng nhưng chung quy chỉ là ngoại thương. Song vừa nãy ta bắt mạch, phát hiện Du tam hiệp khí huyết không đủ, huyết mạch không thông thuận. Có phải thường ngày ăn uống rất ít? Cũng rất thích ngủ? Còn thêm chứng đau đầu buồn bực trong lòng nữa?”

Đạo đồng Thanh Phong hầu hạ Du Đại Nham trả lời: “Sư phụ cả ngày chỉ ăn một bữa, mặc kệ đệ tử khuyên giải như thế nào đều không chịu ăn nữa. Một ngày hết tám chín canh giờ ngủ mê mệt, tỉnh dậy thường hay ho.”

Ân Lê Đình cũng nói, “Lúc trước mấy đại phu tới khám, tam ca đều nói đau đầu, muốn đại phu kê thuốc giảm đau.”

Lộ Dao gật đầu: “Vậy là đúng rồi. Bây giờ Du tam hiệp tiều tụy không chịu nổi, không phải do tay chân tàn phế mà là trong lòng buồn bã uất ức mà ra. Mới rồi ta nói ăn ít, ham ngủ, đau đầu đều là biểu hiện của chứng uất ức. Sư huynh đệ các người không phải cứ gặp huynh ấy là bày ra bộ dáng mặt ủ mày ê, thê thê thảm thảm đó chứ?” Nói xong liếc Ân Lê Đình một cái.

Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình bị Lộ Dao hỏi thế, đồng thời giật mình.

Lộ Dao trừng mắt nhìn Ân Lê Đình: “Vừa rồi mắt Ân lục hiệp đỏ hoe, bộ dạng như vậy đến một người khỏe mạnh hoạt bát như ta nhìn xong cũng không muốn ăn cơm, nói gì tới Du tam hiệp?”

Ân Lê Đình bị Lộ Dao trừng, nghĩ đến bộ dạng tam sư huynh, tức thì khổ sở áy náy vô cùng, cúi đầu xuống. Tính chàng hiền lành đa cảm, mỗi lần nghĩ đến chuyện tam sư huynh là khổ sở hết mức, vì thế đường đường một nam nhân bảy thước mà cứ ở trước mặt Du Đại Nham là đỏ mắt.

“Sư huynh đệ các vị, tuy là thủ túc tình thâm nhưng vô hình chung cứ lặp đi lặp lại khiến Du tam hiệp ý thức được bây giờ tay chân mình đều tàn phế, lòng càng thêm uất ức khó chịu. Ở một mức độ nào đó mà nói, bệnh của Du tam hiệp có một nửa là tâm lý, sau mới dẫn tới dáng vẻ tiều tụy không chịu nổi như hiện giờ. Nếu không, chẳng qua chỉ tàn phế tay chân không thể cử động nhưng nội công tâm pháp vẫn còn, nói sao cũng sẽ không thành bộ dạng ma bệnh như vậy.”

Mấy câu này nói hoàn toàn không nể mặt mũi khiến Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình đều cúi mặt không nói. Lộ Dao thấy thế, trong lòng có hơi áy náy, biết chung quy bọn họ cũng chỉ vì quá quan tâm sư huynh đệ, mình nói như thế e là hơi nặng. Lúc này Trương Tam Phong lại nhìn thẳng vào Lộ Dao, trong mắt mơ hồ có tia cổ vũ. Lộ Dao thở dài, nói: “Thôi vậy, ta nói chuyện trước giờ luôn thẳng thừng, hai vị không nên trách móc.”

Tống Viễn Kiều vội nói: “Lời của Lộ cô nương như cảnh tỉnh hai người chúng ta, sao bọn ta trách cô nương được. Mấy năm nay sư huynh đệ chúng ta buồn rầu vì thương thế của tam đệ lại sơ xuất chuyện cô nương vừa nói. Không biết phải làm thế nào mới thay đổi được?”

“Chuyện này không khó, Gặp Du tam hiệp các vị nói nhiều cười nhiều, thường cùng huynh ấy ra đi dạo phơi nắng gì đó. Tóm lại là nói sao khiến huynh ấy vui vẻ là được. Quan trọng hơn là, trước mặt huynh ấy các vị không được lảng tránh chuyện bệnh tật, cái gì nên nói thì nói, nên làm cứ làm. Dọc đường ta đã nghe Ân lục hiệp nói qua tính tình thường ngày của bệnh nhân, khá là mạnh mẽ hào sảng. Có lẽ hiện giờ huynh càng trốn tránh, huynh ấy càng khổ sở hơn. Nếu huynh hoàn toàn không để ý cứ nói thẳng không e dè, không cần bao lâu huynh ấy sẽ tập thành thói quen. Một khi quen rồi tự nhiên cũng sẽ không uất ức khổ sở. Tóm lại trước khi bị thương các vị đối xử với huynh ấy thế nào, sau khi bị thương cứ vậy là được.”

Ân Lê Đình nghe xong nói với Lộ Dao: “Lộ cô nương yên tâm, từ hôm nay trở đi, huynh đệ bọn ta nhất định làm theo lời Lộ cô nương, quyết không để tam ca khổ sở nữa.”

“Vậy thì tốt. Còn như vết thương gân cốt trên tay chân Du tam hiệp, ta có biện pháp chữa trị, có điều phải đợi điều dưỡng thân thể Du tam hiệp khỏe lên trước đã. Biện pháp của ta cùng với việc dùng thuốc đều khá bá đạo, cần phải dùng dao rất nhiều chỗ. Nếu thân thể bệnh nhân không có căn cơ tốt sẽ không chịu nổi. Biện pháp tuy bá đạo nhưng khá công hiệu, nếu Du tam hiệp có thể chịu được, một năm sau có thể đi lại chạy nhảy.”

Vừa nói xong, Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình đều hết sức kich động. Cho tới nay, bọn họ chỉ hi vọng nếu Du Đại Nham có thể nhúc nhích tay chân trên giường đã là may mắn lắm rồi, không ngờ Lộ Dao lại nói có cách để Du Đại Nham đi lại chạy nhảy lần nữa. Bấy giờ Trương Tam Phong cuối cùng cũng lên tiếng: “Lộ cô nương, võ công của Đại Nham không biết có biện pháp không?”

Lộ Dao nhún vai, “Muốn luyện võ tự nhiên là phải chịu khổ nhiều hơn một chút. Nhưng võ công của huynh ấy vẫn còn, lại không bị thương đầu, chiêu thức quyền cước gì đó đều nhớ kỹ trong óc. Có lẽ nếu huynh ấy nguyện ý, trong vòng vài năm có thể luyện lại một ít. Cái này là do bản thân Du tam hiệp mà không phải nơi đại phu. Tuy nhiên có một vấn đề, cho dù tứ chi của huynh ấy hồi phục nhưng dù sao xương cốt cũng từng bị gãy, từ nay về sau mỗi lần mưa dầm ẩm thấp, khớp xương gân cốt tứ chi sẽ đau nhức không chịu nổi, phải chăm sóc kỹ lưỡng mới được.

Du Đại Nham có thể đi lại lần nữa, thậm chí có thể luyện võ trở lại đã làm thầy trò mấy người vui mừng quá đỗi, còn như lưu lại di chứng này nọ cũng không quản được nhiều như thế.

Cuối cùng Tống Viễn Kiều hỏi: “Lộ cô nương, chừng nào có thể chữa trị cho tam đệ?”

Lộ Dao tính toán mấy khắc, đáp: “Ngày mai ta trở đi ta cần cùng Du tam hiệp điều dưỡng thân thể, mặt khác cần tìm kiếm thảo dược, còn một số dụng cụ điều trị phải chế nữa. Phỏng chừng ba tháng nữa, khí trời mát mẻ một chút, nếu thân thể Du tam hiệp khá lên có thể bắt đầu chữa trị rồi. Nếu tất cả thuận lợi, điều dưỡng được tốt, nói không chừng cuối năm Du tam hiệp có thể đứng dậy.”

Nghe được cuối năm Du Đại Nham có thể đứng dậy, cho dù trải hết sự đời như Trương Tam Phong cũng lộ vẻ xúc động huống gì Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình. Giờ phút này Ân Lê Đình đã nhịn hết nổi, đứng dậy phi về phía hậu viện, bị Tống Viễn Kiều giữ lại: “Lục đệ đệ định làm gì?”

“Đệ đi nói cho tam ca, huynh ấy nghe xong nhất định cao hứng lắm!”

Lộ Dao vuốt trán, “Gấp làm cái gì? Giờ huynh nói xong, nhất định đêm nay huynh ấy sẽ không ngủ được. Vả lại tối nay ta còn chuẩn bị một chút. Sáng sớm ngày mai cùng đi nói với huynh ấy đi.”

Tống Viễn Kiều cũng nói: “Bây giờ chắc tam đệ vừa mới ngủ, ta thấy nên theo lời Lộ cô nương đi, đêm nay không cần gấp.”

Bấy giờ Ân Lê Đình mới thôi, nghe sư phụ Trương Tam Phong nói: “Lê Đình, nếu không có chuyện gì con đi dặn dò đệ tử phòng thuốc một chút, xem xem Lộ cô nương cần thuốc gì, nếu không có thì mau phái người đi mua.”

Bên này Lộ Dao níu Ân Lê Đình đang quay người định đi, “Ân lục hiệp, có thể nhờ người giúp ta gửi một phong thư cho Thu Linh trang Kim Lăng không? Vốn ta hẹn với bằng hữu ở đó, bây giờ sợ là không đi được rồi. Nửa năm sau này, ta sợ là phải ăn chực ở Võ Đang thôi.”

“Cái này đương nhiên rồi, đừng nói nửa năm, tám năm mười năm đều được hết.”


Tags: , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất