Sắp xếp cuộc sống ổn định cho lưu dân thì vẫn phải dùng phương pháp cũ, tạm thời cho họ khai hoang, triều đình cho vay hạt giống để họ có thể đảm bảo cuộc sống, rồi hàng năm sẽ trả lại triều đình bằng một lượng lương thực nhất định.
Năm vạn binh lính ngoài thành cũng là dân chúng Đại Tần, sau khi tỉnh lại, phát hiện Tiết Nhân Nghĩa đã đền tội, thì cũng không thể làm gì nữa cả.
Nhưng Tiết thành tuyệt đối không thể giữ nhiều tư binh như vậy.
Chiến Bắc Liệt đưa năm vạn binh này làm lính chính quy của Đại Tần, để lại hai vạn ở đây nhằm đề phòng có kẻ quấy rối, số còn lại thì đến biên giới báo danh.
Đám thuộc hạ trung thành của Tiết Nhân Nghĩa thì phải tiêu diệt hết.
Chỉnh đốn và cải cách chế độ thu thuế của Tiết thành, tạm miễn hai năm thuế để dân chúng Tiết thành hồi phục.
Gửi tin cho Chiến Bắc Diễn, huỷ bỏ chế độ tự trị của Tiết thành, Chiến Bắc Diễn phái quan viên trung thành đến nhận chức Thành chủ.
Cứu Chung Thương ra, thân thể hắn không có gì nguy hiểm, chỉ bị trúng chút mê hương mà thôi, hơn nữa do hôn mê mấy ngày trong đại lao, không ăn không uống nên có chút suy yếu.
Cái đáng nhắc tới là tiểu thiếρ Bích di nương của Tiết Nhân Nghĩa lại chính là tỷ tỷ bị cướp đi của Lâm Thanh, Lâm Bích.
Ngày đó, Lâm Bích mới mười sáu tuổi, sau khi cả nhà bị chém thì vẫn bất tỉnh, đến lúc tỉnh lại thì phát hiện cả nhà đã không còn ai sống sót, mà bản thân đã trở thành tiểu thiếρ của Tiết Nhân Nghĩa.
Nàng cố gắng đè nén nỗi hận trong lòng, giả vờ như không biết gì cả.
Tiết Nhân Nghĩa vốn cho rằng sau khi tỉnh lại nàng chắc chắn sẽ khóc sướt mướt, không ngờ lại biến thành như vậy, lập tức biết thời biết thế, chỉ nói là cả nhà nàng phạm tội, bị tịch thu tài sản, còn nàng chính là bé gái mồ côi do hắn cứu về.
Tuy hắn nghi ngờ nhưng cũng không nỡ bỏ tiểu thiếρ rất vất vả mới có được này, tìm tất cả đại phu trong thành tới cũng không tìm được nguyên nhân, những việc đại loại như kich thích quá lớn dẫn đến mất trí nhớ cũng không phải là chưa từng xảy ra.
Tiết Nhân Nghĩa nửa tin nửa ngờ, chỉ đành giam lỏng Lâm Bích, không cho phép ra khỏi phủ Thành chủ nửa bước.
Dần dần, việc này cũng nhạt phai.
Lâm Bích cố gắng chịu đựng hận ý cuộn trào mãnh liệt trong lòng, mong đợi một ngày nào đó có thể giết hắn ở trên giường!
Nhưng mà tên Tiết Nhân Nghĩa này, có lẽ đã làm quá nhiều chuyện xấu, cho dù là lúc ngủ say cũng vô cùng cảnh giác, chỉ cần hơi động khẽ một chút cũng giật mình tỉnh giấc.
Lâm Bích không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu như thất bại thì mình cũng phải chết, sẽ không còn ai báo thù cho Lâm gia nữa.
Cứ như vậy qua năm năm, đến tận lúc nghe được tin hắn thông đồng với địch, âm mưu tạo phản mới gặp được Lãnh Hạ trong thư phòng.
Lâm Bích nức nở nói một hồi, vẫn vô cùng khó tin rằng người đứng trước mặt này chính là Lâm Thanh, đệ đệ của nàng!
Vẫn cho là đệ đệ đã chết, nào ngờ vẫn còn sống.
Lâm Bích mừng đến chảy nước mắt, nhưng lại không dám tin, ôm Lâm Thanh khóc một hồi, tiếng khóc chứa đựng đầy bi ai, nhưng cũng đầy mừng rỡ.
Mọi người lặng lẽ lui ra ngoài, để lại không gian cho hai tỷ đệ biệt ly lâu ngày.
Chiến Bắc Liệt bận rộn tròn một ngày một đêm, lúc này đã rất mệt mỏi.
Vừa đi về dịch quán, vừa dùng ánh mắt đáng thương nhìn Lãnh Hạ, ai oán gọi: “Tức phụ…”
Lãnh Hạ quay đầu đi, coi như không nghe thấy, người này, trình độ làm nũng càng ngày càng cao.
Diệp Nhất Hoàng ở bên cạnh nổi hết da gà, bỗng nhiên hét to: “A!”
Đợi đến lúc tất cả mọi người nhìn về phía hắn, mới cười gian nói: “Thiên kim Tiết gia đưa bức họa tới không biết thế nào rồi nhỉ?”
Lãnh Hạ quay đầu, nhìn về phía Chiến Bắc Liệt.
Hắn ho khan một tiếng, không thèm để ý tới Diệp Nhất Hoàng dùng kế ly gián, tiếp tục đáng thương nhìn Lãnh Hạ, vô cùng tủi thân: “Tức phụ, hôm nay ta mệt chết được.”
“A!” Diệp Nhất Hoàng lại kêu một tiếng, gật gật gù gù cảm thán: “Bức tranh kia a! Vừa uyên ương vừa hồ điệp, chậc chậc chậc… tình thâm ý trọng a!”
Chiến Bắc Liệt đạp cho hắn một cước, làm Diệp Nhất Hoàng trốn đông trốn tây vòng quanh Mộ Nhị.
Lãnh Hạ suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Ta cũng tò mò, nàng ta sao rồi?”
Tức phụ lên tiếng, đương nhiên không thể không nhìn.
Chiến Bắc Liệt khinh thường hừ một tiếng, đáp ngắn gọn: “Điên rồi.”
Nữ nhân kia bị Tiết Nhân Nghĩa nhốt ở trong khuê phòng, hôm nay vừa ra ngoài liền nghe nói Tiết Nhân Nghĩa đã bị áp giải về kinh, đột nhiên liền điên dại.
Nhưng rốt cục là điên thật hay giả điên thì cũng khó nói.
Lãnh Hạ cũng nghĩ giống như hắn, chỉ nhíu mày, im lặng.
Chiến Bắc Liệt nhìn Diệp Nhất Hoàng đang trốn sau lưng Mộ Nhị, tên này nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt.
Hắn nhìn Diệp Nhất Hoàng một cách ghét bỏ nói: “Ngày mai Bản vương phải tới doanh trại.”
Nói bóng gió là ngươi chạy đi đâu thì đi, đừng có mặt dày mày dạn chạy theo chúng ta.
Diệp Nhất Hoàng trực tiếp bóp méo ý tứ này, cười híp mắt gật đầu: “Yên tâm, huynh đệ ta nhất định sẽ đuổi kịp.”
Chiến Bắc Liệt nhất thời đen mặt, thực sự không thể hiểu nổi là tại sao lại có một kẻ không biết xấu hổ như vậy.
Đại Tần Chiến thần đương nhiên là không thể tự động tay chân với tiểu tử này, nhưng mà thuộc hạ thì có thể.
Chiến Bắc Liệt vung tay lên, nghiêm túc nói: “Lôi đi!”
Diệp Nhất Hoàng tức giận giơ chân vùng vẫy, cái gì mà Chiến thần, chỉ có mỗi một chiêu này.
Ba người Cuồng Phong xót thương nhìn hắn một cái, ném cho hắn một ánh mắt, ý tứ: Huynh đệ, gia chúng ta lên tiếng, không thể làm gì khác hơn là quân pháp bất vị thân.
Trong những tiếng gào khóc cuối cùng của Diệp Nhất Hoàng, Chiến Bắc Liệt nhìn bóng lưng hắn đang bị lôi đi, thoải mái thở dài.
Cần gì đổi chiêu, dùng tốt là được!
Đại Tần Chiến thần vui vẻ quay đầu, nhất thời trừng mắt.
Phía trước làm gì còn bóng dáng của Lãnh Hạ.
Tags: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn, Nam cường, Nữ cường, Truyện cổ trang, Truyện Happy Ending, Truyện ngôn tình, Truyện sủng, Truyện Trung Quốc, Truyện xuyên không