Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » 7788 em yêu anh » Phần 23

7788 em yêu anh

Phần 23: Ngoại truyện

Con người ai cũng có thất tình lục du͙c


Vui.

Họ quyết định tiếp tục yêu nhau, tạm thời gác chuyện hôn nhân sang một bên, yêu nhau một cách nghiêm túc, chân thành.

Khanh Khanh hỏi Phí Duật Minh, anh học câu “Về nhà chúng ta nhé” ở đâu? Anh nói là bố mẹ anh đã nóinhư vậy, “nhà anh”, “nhà em” đều không bằng “nhà chúng ta”. Từ khi biết sự khác biệt kỳ diệu của từ ấy, anh rất thích dùng nó. Anh biết nói rất nhiều từ và câu chính xác, kinh điển, ví dụ như “bố chúng ta”, “mẹ chúng ta”, dĩ nhiên có lúc cũng nhầm một cách quáquắt.

Anh vẫn đang học tiếng Trung, còn đưa cuốn nhật ký viết từ đợt Giáng sinh cho cô kiểm tra. Trang tra phiên âm và cách đọc trong cuốn Từ điển Hán – Đức đã bị anh giở nhiều đến nỗi nhàu nhĩ, mép gấp cũng bị bẩn.

Cô cho anh đọc những điều cô đã viết ở Hải Nam, mở chiếc hộp mà anh đã tặng vào dịp Giáng sinh. Ngoài những món quà khác, còn có một cuốn sổ ghi chép của anh ở công ty, toàn là xe hơi, không liên quan đến cô. Giở mãi giở mãi, cô phát hiện một hàng chữ mà anh đã viết ở trang trắng của tháng tám:

Một năm nếu vẫn ở Trung Quốc, vẫn ở bên nhau, vậy thì sẽ kết hôn.

Giận.

Mục Tuần biết được toàn bộ sự việc ở quán bar tối hôm ấy qua Phí Duật Minh và đã nổi nóng với anh.

Một số đồ bị giữ lại ở cục xuất nhập cảnh của Shawn được chuyển đến trường học. Tổ trưởng tổ giáo vụ đưa một bức thư trong số đó cho Khanh Khanh. Cô không mở ra mà đưa thẳng cho Phí Duật Minh.

Anh đọc xong rồi xé bức thư ấy thành trăm mảnh, trên.

Đó vẫn còn viết những câu như “Anh yêu em”, anh đã học được cách chửi bậy.

Khanh Khanh ngồi trên cầu trượt, nhìn anh bực tức đi vòng vòng ở dưới. Cô che miệng cười, sau đó ôm cuốn truyện tranh chăm chú đọc tiếp.

Họ lén lút sống thử với nhau. Mỗi buổi tối cô vẫn về nhà. Ông bà bố mẹ đều nói cô, chỉ có thím Trương là không nói.

Trước Tết, cuối cùng bố mẹ hai bên đã ngồi với nhau, người bồn chồn bất an nhất là Tiểu Hổ.

Tiểu Hổ không biết vì sao ở nhà người lớn không cho cậu gọi cô là Miss 77 nữa. Ở trường mầm non cô vẫn tết tóc hai bên, làm Miss 77 của cậu, hàng ngày điểm danh dán tranh, ăn hoa quả, kể chuyện lúc ngủ trưa, tan học thì đưa cậu lên xe.

Chỉ là cô không còn dạy gia sư cho cậu nữa. Tiểu Hổ biết tất cả thời gian của cô đều bị chú chiếm hết, cậu vô cùng tức giận. Buồn.

Khanh Khanh gặp Dương Tân ở Thạch Lựu Viện. Ông Trác Thanh vẫn chưa quay lại, không phải cuộc tình xuyên quốc gia nào cũng có thể kéo dài được. Khanh Khanh không thấy Dương Tân khóc, cô vẫn bận rộn ở trước và sau cánh gà, làm việc rất nhanh nhẹn quyết đoán, về sau cô rời khỏi Thạch Lựu Viện đếnmiền Nam. Phí Duật Minh cũng không đưa Khanh Khanh đến Thạch Lựu Viện, sợ cô bị ảnh hưởng. Khanh Khanh thì khá hơn, thật lòng chúc phúc cho Dươngtân.

Những ngày tháng tươi đẹp của họ cũng không dài. Sau khi bố mẹ anh đi, anh bắt đầu đi công tác triền miên. Trước lễ Phục sinh, anh lại nhận được lệnh chuyển công tác. Cho dù trong lòng không muốn nhưng sau khi suy xét được mất, anh vẫn đến một thành phố khác, đi máy bay mất hai tiếng rưỡi.

Cứ hai tuần anh lại về một lần. Cô thì cách một tuần.

Đi một lần, vì thế có khoảng năm ngày trong tuần là không thể gặp nhau.

Không phải lúc nào cũng mua được vé máy bay giảm giá, nhưng vì sự nghiệp của anh, cô đã chấp nhận.

Bắt đầu từ lễ Phục sinh hai người mỗi người một nơi, lúc nào có thể ở bên nhau đều ở bên nhau. Cuối tháng sáu nghỉ hè, cô thu dọn hành lý sang chỗ anh.

Kỷ niệm một năm quen nhau tổ chức ở chỗ anh. Ngày Quốc khánh anh được điều về, được thăng chức. Côkhông thấy có gì khác biệt, tiền lương nhiều hơn mà thôi. Cô vẫn không thích anh ở nơi khác.

Sợ.

Đối mặt với hôn nhân, họ vẫn còn có chút sợ hãi. Có điều chuyện gì đến cũng phải đến. Sau một năm đính hôn, hai bên gia đình cũng đồng ý. Vì anh ở nơi khác nên nghi lễ kết hôn rất đơn giản.

Ngoài Nọa Mễ và Gia Lan, không có đồng nghiệp nào biết cô yêu phụ huynh học sinh. Sau khi họ đính hôn, cô giấu nhẫn rất kỹ. Cô sợ nhà trường biết chuyện này, ảnh hưởng đến công việc, trong lòng có chút e ngại.

Vì cô, anh rất ít khi đến trường, cho dù quay về tham gia cuộc vận động bán hàng từ thiện ở trường mầm non cũng chỉ đứng từ xa chụp cô và Tiểu Hổ, không lại gần nói chuyện.

Anh không có gì phải lo lắng, chỉ sợ đến nhà cô, cho dù là chính thức hay ăn bữa cơm bình thường. Mỗi lần anh đều chuẩn bị rất kỹ, sợ nói sai hoặc lễ tiết không thấu đáo. Tiếng Trung của anh bị kỳ thị trong vài tháng, sau đó qua nhiều lần luyện tập, một từ tiếng Anh đơn giản cũng không dám nói. Về sau ngay cả ông bà cũng nói cách phát âm của anh càng ngày càng chuẩn, không nhận ra anh trở về từ nước ngoài.

Còn về chuyện sau này định cư ở đâu, có đánh chết anh cũng không dám nhắc đến. Anh rất muốn đưa cô đi đến nơi mà anh đã từng sống và trưởng thành. Nhân.

Chuyến du lịch trong kỳ nghỉ hè, họ đã đến châu Âu.

Ghét.

Yêu nhau rất đơn giản, nhưng không cãi nhau thì rất khó.

Lần cãi nhau to nhất cô đã đập vỡ con robot, không nhét được băng vào nữa, nguyên nhân chẳng qua chỉ là Tiểu Hổ nhìn thấy họ ở bên nhau. Họ rất ít khi thân mật ở khu biệt thự, lần ấy hoàn toàn là sự cố.

Anh nghĩ rằng trai gái yêu nhau không có gì phải kiêng kị, trước mặt trẻ con chú ý một chút là được. Cô rất ghét lối sống nước ngoài ấy của anh, bắt anh nâng sự việc lên vấn đề ý thức rồi kiểm điểm lại bản thân.

Kết quả họ cãi nhau một trận, sau đó anh sống cuộc sống không có tình du͙c trong một tháng. Tiểu Hổ cũng không tha thứ cho anh, vẫn giở trò giận dỗi như trước đây. Lúc ăn cơm lấy thìa đập vào người anh, nhổ hạt dưa hấu vào bát anh.

Anh rất không thích tính khí bướng bỉnh của cô, rất trẻ con. Ở nhà cô được nuông chiều quen rồi, cái gì cũng phải theo ý cô, không làm theo là cô giận dỗi. Anh tìm gặp Mục Tuần nói về chuyện này. Mục Tuần còn tỏ ra vô cùng sung sướng, nói anh là “đáng đời”. Thực ra cả hai đều có những điểm không thích đối phương, đặc biệt là sau khi sống cùng với nhau, phát hiện rất nhiều thói xấu của đối phương. Không đến nỗi cãi nhau như cơm bữa nhưng tần suất cũng khá cao, nhớ ra là lại cãi nhau, tăng thêm tình cảm.

Anh học được một câu nói ở nhà cô: Vợ chồng cãi nhau, đầu giường cãi, cuối giường hòa. Áp dụng vàocũng thấy rất thực tiễn.

Muốn.

Đứa con đầu tiên sắp ra đời, họ vẫn chưa phải là vợ chồng.

Anh đã nghĩ tên cho con, đặt tên là Cửu Cửu. Tên cô là Thất Thất, anh đứng thứ tám, anh thấy rất vừa ý tên.

Tiểu 99.

Anh cầm chứng minh thư đến đại sứ quán làm hồ sơ đăng ký. Chỗ cô vẫn chưa phát chứng nhận sinh đẻ, không nhập viện được. Anh lại bị người nhà cô mắng cho một trận tơi bời.

Thực ra cũng không thể trách anh được. Anh từ nước ngoài trở về lập tức phát hiện ra cô có gì đó bất thường. Kiểm tra mới biết gần bốn tháng, đã nhìn thấy bụng nhưng cô vẫn hồn nhiên kể chuyện trong trường mầm non. Cô không có một chút kiến thức thường thức nào, giờ học sinh lý không hề dạy có biện pháp cũng có thể mang thai. Cô vẫn còn nghĩ rằng việc mình béo lên là do được tẩm bổ quá nhiều.

Anh sắp phải bay đi, lo lắng đến bạc cả tóc. Trước khi lên máy bay, anh gửi những tài liệu cần thiết. Lúc bay về, kéo cô đi làm thủ tục nhưng lại không tìm thấy hộ khẩu của cô. Anh có cảm giác muốn ói máu, sau đó là đập đầu vào tường.

Đến tuần dự kiến sinh thì nhận được giấy, Mục Tuần cũng không đến bệnh viện, bận rộn nhờ người làmchứng nhận sinh đẻ.

Lúc làm được giấy chứng nhận thì 99 đã chào đời, ba cân chín, là một bé gái xinh xắn.

Yêu.

Sau này nhìn lại, Phí Duật Minh thấy ban đầu mình không nên đưa Tiểu Hổ đến trường mầm non, nếukhông cũng không phải chôn vùi cuộc đời mình trong đó. Nhưng ai bảo anh quá yêu, cũng chẳng có cách nàocả.

Lúc đầu anh chỉ muốn nhân lúc tình hình kinh tế phát triển mạnh ở lại trong nước làm việc, không nghĩ đến việc tìm bạn gái, về sau thấy nhà rẻ nên mua, không nghĩ đến việc kết hôn, định cư, sinh con, sau nữa thì mọi việc không còn do anh quyết định.

Cửu Cửu được nuôi trong nước, cũng không thể để.

Bố mẹ anh bên đó cô đơn mãi được. Lần thứ hai khôngnắm rõ, siêu âm mới biết là song sinh. Nhà anh thích con trai, nhưng không được như mong muốn, cả hai đều là con gái.

Khanh Khanh đau hơn hai mươi tiếng, từ nửa đêm tháng tư đến sáng sớm tháng năm thì sinh.

Tên Trung Quốc thì mãi không đặt được vì hai gia đình không thống nhất ý kiến. Tên nước ngoài thì có, April và May. Cụ ngoại và thím Trương đều gọi chúng là “Tiểu Tứ Nhi”, “Tiểu Ngũ Nhi”. Anh không chấp nhận nhưng vẫn phải chấp nhận.

Lũ trẻ được nửa tuổi thì đưa sang Đức, về sau cứ nửa năm lại di cư một lần, thỏa mãn hai bên gia đình.

Chuyện làm hộ khẩu anh cứ chần chừ mãi, đã mấy lần Khanh Khanh nghiến răng giậm chân nhưng anh vẫnkhông chịu nghe theo.

Phí Duật Minh chỉ có một ý nghĩ, con gái tôi, vì sao không để nó mang họ Phí!

Nhật ký tình yêu xuyên quốc gia.

Yêu hay không yêu cũng chẳng sao là câu chuyện đi tìm hạnh phúc, còn 7788 Em yêu anh là câu chuyện nắm lấy hạnh phúc. Bất kỳ tình yêu nào cũng đều là một cuộc chiến, đều cần có binh pháp, chỉ là trên con đường đi đến bờ bên kia của hạnh phúc, mỗi người lựa chọn một con đường khác nhau mà thôi.

Ngoài việc hưởng thụ kết quả, nhất định không được quên hưởng thụ quá trình.

77: Haizz, tình yêu xuyên quốc gia, thật là long đong!

88: Đong gì cơ? Đong đưa á?

77: ~ ~ ~ > < ~ ~ ~ Có nghĩa là có rất nhiều khó khăn, trở ngại, bất hạnh, không thuận lợi! 88: Không lợi?!

77: > &Lt.

88: Ok ok, thế khó khăn, trở ngại là gì?

77: Có nghĩa là ngã rồi lại bò dậy, rồi lại ngã, lại bò dậy nhưng vẫn ngã, vẫn phải bò dậy.

88: Ở bên anh khổ sở thế sao?

77: Cũng gần như thế, hình như là khổ sở hơn mới đúng. Anh có biết nói tiếng Trung không?

88: Có thể coi là có, bây giờ anh biết hết các phiên âm rồi. Em nhìn này, x – I – ao sh – en y – ang!

77: > <! Thế anh có được coi là người Trung Quốc không?

88: Vì sao không? Bố của bố của bố anh là người Sơn Đông, bố của mẹ của bố anh là…

77…

88: Vốn dĩ là vậy mà!

77: Vậy… vậy anh đã nghĩ đến chuyện sẽ mãi mãi ở lại đây chưa?

88: Cái này… hai chúng ta bàn bạc tiếp, có lẽ…

77: Hứ, nhìn đi, Tây mũi lõ các anh đều không có trách nhiệm với chuyện tình cảm! Không có một chúttrách nhiệm nào! Rất rất vô trách nhiệm!

88: Cái gì mà “mũi lõ”? Anh có không?

77: Có! Đương nhiên là anh có…

88: Oan anh quá… Gấp cuốn nhật ký đặt sang một bên, Khanh Khanh chống cằm, ngây người nhìn chậu cá dưới ánh đèn, đặt một viên bi vào đó, nước loang ra, giống như có rất nhiều đường tròn đồng tâm đan xen với nhau. Viên bi trôi đi rồi chìm xuống đáy chậu, nằm giữa đống cát mềm mịn, phản chiếu ánh sáng hiền hòa. Khanh Khanh đến chỗ giá sách lấy cuốn truyện, nằm trên ghế sofa, không đọc mà lật trang đầu đặt dưới ánh đèn. Dưới đáy biển mênh mông vô tận, có một đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng, tự do tự tại. Trong đó có một chú cá đen vô cùng nhỏ bé, đáng thương, lẫn trong đàn cá, cô đơn bơi theo đàn cá. Thực ra nó đã bị lạc đường. Nó nấp sau rặng đá ngầm và san hô, dần dần lạc khỏi đàn1.

“Thất Thất, ăn cơm thôi”. “Vâng, đến đây”. Mẹ của chú cá ấy đi đâu? Khanh Khanh cứ suy nghĩ vấn đề ấy mãi, sau đó đặt cuốn truyện lên bàn rồi chạy ra khỏi phòng. Một chùm sáng dịu dàng chiếu vào bìa của cuốn nhật ký, trên trang bìa có viết một dòng chữ nhỏ: 7788 em yêu anh. Nếu cuộc sống có thể đơn giản như câu chuyện thì có lẽ chúng ta sẽ càng hạnh phúc hơn…

— Hết —

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Tags: , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất